Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Từ Chối Thẳng Thừng

Như thể không hề nhìn thấy… Dù có hoài nghi Nam Nhĩ Hạo không phải gay, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn bằng lòng diễn kịch cùng Nam Nhĩ Hạo.

Bị làm lơ.

Nam Nhĩ Hạo cử động mấy ngón tay, rồi thu tay về ôm ngực. Cậu ta nở nụ cười khinh thường, còn có chút châm chọc, chuyển hướng câu chuyện sang Tuế Hòa: “Đưa cả bạn trai tới xem mắt, chị gái quả là không có thành ý chút nào.”

“Không có thành ý thì không có thành ý, đôi bên cũng đã biết tên họ của nhau rồi, chuyện đến đây là được rồi.” Tuế Hòa thản nhiên nói.

“Ai bảo chuyện đến đây là được rồi?” Nam Nhĩ Hạo chống má, “Tôi thật sự thích chị đấy, chị không thích tôi sao?”

Tuế Hòa bị cái bộ dạng nghiêm túc đùa giỡn của cậu ta làm cho bật cười thành tiếng. Cô dứt khoát kéo Cừ Chiêu đứng dậy, nói: “Không thích.”

Rời đi cũng dứt khoát.

Một mình Nam Nhĩ Hạo ngồi đó trầm mặc hồi lâu. Cậu ta nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy Tuế Hòa và Cừ Chiêu dắt tay nhau băng qua đường. Họ không nói gì, nhưng khí chất lại vô cùng hài hòa. Loại khí chất hài hòa này, dù cho họ không dắt tay nhau, người khác cũng sẽ tự động coi họ là một cặp tình nhân xứng đôi vừa lứa.

Nam Nhĩ Hạo tấm tắc lấy làm lạ: “Không tồi, không tồi.” Nói xong, nụ cười trên mặt cậu ta liền biến mất. Gọi phục vụ tới, sau khi chọn một phần bánh ngọt và cà phê, cậu ta lẩm bẩm: “Sao chị gái này nói không giữ lời vậy chứ.”

Nói mời khách mà?

“Cậu cảm thấy người đàn ông kia thế nào?”

Vừa về đến căn hộ của Tuế Hòa, Cừ Chiêu liền bày ra vẻ mặt đen sì.

“Đàn ông nào?” Tuế Hòa giả ngu, “Sao tớ không nhớ?”

Nhìn bộ dạng thản nhiên của cô, Cừ Chiêu không tiếp tục so đo nữa. Vào lúc này mà Tuế Hòa còn biết liên lạc với hắn, cũng đã là tiến bộ rất lớn rồi. Chỉ cần nhớ tới ban nãy Tuế Hòa lạnh nhạt với Nam Nhĩ Hạo, cả thể xác lẫn tinh thần hắn đều cảm thấy thoải mái. “Hôm nay thật vinh hạnh, được mở rộng tầm mắt về một Tuế Hòa khác hẳn.”

“Khác thế nào?”

“Không nể nang ai cả, một chút cũng không giống Tuế Hòa trước kia hòa nhã điềm đạm.”

Tuế Hòa liếc xéo hắn một cái, “Ai bảo hòa nhã chẳng khác nào do dự thiếu quyết đoán chứ?” Cô ngồi xếp bằng trên ghế sofa. Cừ Chiêu cũng thuận thế ngồi xuống bên cạnh cô, bắt lấy cổ chân cô, xoa bóp mát-xa giúp cô.

“Nhân lúc còn sớm cho thấy rõ lập trường để sau này không dính dáng đến mấy chuyện lằng nhằng nữa.” Cô nói tiếp.

“Thế à.” Cừ Chiêu thuận miệng hỏi, “Nhưng cậu không sợ Nam Nhĩ Hạo tố cáo với người nhà cậu sao?”

“Không sợ,” Cừ Chiêu dùng lực mát-xa vừa phải, Tuế Hòa cảm thấy rất thoải mái, eo sắp mềm nhũn ra. Cô nửa nằm lên tấm đệm bên cạnh, “Tớ không nói cho họ biết quan hệ của chúng ta chỉ là bởi vì chúng ta còn đang trong thời gian thử việc mà thôi.”

Cừ Chiêu dừng động tác lại, “Thế nên ý cậu bây giờ là… Thời gian thử việc kết thúc?”

Tuế Hòa tiếc nuối sờ sờ mặt hắn, nói: “Không phải, còn chưa tới lúc đâu.”

Cừ Chiêu không nhịn được tăng thêm lực đạo, “Tuế Hòa, rốt cuộc cậu đang đợi điều gì?”

Tuế Hòa không đáp lại hắn: “Ai nha! Sao mạnh tay vậy!”

Nhìn Tuế Hòa lảng tránh, Cừ Chiêu rất bực mình. Hắn bực mình không phải bởi vì Tuế Hòa đối với hắn lúc gần lúc xa, mà là bởi vì hắn sắp không nhìn rõ được mục đích ban đầu của bản thân nữa rồi. Ban đầu muốn ở bên Tuế Hòa, là vì hắn muốn chinh phục cô, chiếm hữu cô, tra tấn cô. Nhưng hiện tại thì sao? Cái cảm giác nôn nóng muốn xác lập mối quan hệ này là sao đây?

Cừ Chiêu đột nhiên không hiểu nổi. Hắn quả thực đã xem nhẹ tầm ảnh hưởng của Tuế Hòa đối với hắn.

Nhưng bất luận mục đích là gì, trong lòng Cừ Chiêu biết không thể nóng vội được. Hắn thở ra một hơi, lại khôi phục lực tay vừa phải, chỉ ấn ấn day day, nhưng dù chỉ ấn thôi vẫn mang theo hương vị ái muội nồng nàn. Hắn khoanh chân Tuế Hòa lại, “Có phải gầy đi không?”

Tuế Hòa hồn nhiên không biết nguy hiểm đang cận kề, cô sắp ngủ thiếp đi rồi, giọng nói mơ màng không rõ: “Hả? Đâu có…”

“Tôi phải kiểm tra một chút mới được.”

Tuế Hòa không chịu làm trên ghế sofa, cô nói ngại dọn dẹp, quá phiền phức.

“Cởi hết cả rồi còn giãy giụa cái gì nữa.”

Tuế Hòa trần trụi cuộn tròn người lại, “Không được, phải về phòng.”

Ngốc nghếch. Mông đã vểnh cao như vậy rồi, không phải là chuẩn bị để bị thao sao.

Cừ Chiêu vỗ nhẹ lên mông cô: “Làm ở đây đi.”

“Cừ Chiêu!”

Tuế Hòa vừa quay đầu lại, Cừ Chiêu liền xoa nhẹ bầu ngực trắng nõn đang lắc lư của cô. Cô hoảng hốt kẹp chặt chân lại, khe huyệt không ngoài dự đoán liền chảy ra nước.

“Chỗ này ướt rồi mà còn dám mạnh miệng à.”

Tuế Hòa cắn răng, nhịn không bật ra tiếng rên. Cô ôm ngực muốn chạy trốn, Cừ Chiêu nhanh chóng chặn ngang người ôm cô trở lại, đè lên ghế sofa. Cô tội nghiệp năn nỉ: “Chúng ta vào phòng đi, được không?”

Lúc trước Cừ Chiêu bắt cô làm trên ghế sofa, giày vò cô đến phun nước không nói, còn bế cô đến bên cửa sổ, lưng dán chặt lên tấm kính thủy tinh trong suốt rồi bị đâm vào tàn nhẫn. Loại cảm giác thẹn thùng mãnh liệt này làm cô đến bây giờ vẫn không thể nào quên được.

Cừ Chiêu ôm cô như ôm một đứa trẻ nhỏ, một tay giữ chặt eo cô, một tay vuốt ve đầu v cô. Hắn để lộ bờ vai tròn trịa của cô, “Cậu ngoan một chút, chúng ta sẽ không đến bên cửa sổ đâu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận