Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô không khỏi suy nghĩ vẩn vơ, được nếm trải miếng ngọt cuối trước rơi xuống vực sâu vạn trượng là đây đấy ư?

“Đang nghĩ gì thế?” Ngón tay man mát của người đàn ông vuốt ve cái gáy mềm, cơn tê dại ngấm vào da đầu buộc cô phải ngừng mơ mộng.

Cô cụp mắt, rầu rầu lắc đầu.

Một giây sau, người đàn ông kéo ngón tay trắng trẻo của cô: “Lại đây.”

Cô theo anh vào phòng, tiến thẳng đến chiếc sô-pha, anh ngồi xuống ghế, còn cô thì đứng im bên cạnh khi tay vẫn lọt thỏm trong tay anh.

Căn phòng lờ mờ sáng, dường như anh không thích ánh sáng mạnh, giữa ban ngày vẫn kéo rèm kín mít, tia sáng mong manh chạy xuyên qua khe hở.

Anh ngẩng đầu nhìn cô, hỏi với vẻ hơi ngờ vực: “Em không ngồi à?”

“Dạ.” Cô hoàn hồn, vừa toan ngồi thì tay bị giật xuống, làm cô ngã ngồi trên đùi anh.

Anh vòng tay ôm eo cô, chẳng dùng mấy sức, song lại như một lồng giam không lối thoát.

Ngày hè đồ mỏng, cách một lớp vải mong manh, cô láng máng cảm nhận được cơ chân săn chắc của anh kề sát mông cô. Cái nóng len lỏi giữa da thịt, chỉ trong chốc lát, cơ thể cũng nóng bừng lên.

Tư thế này làm Tô Anh cao hơn Tống Đĩnh Ngôn chút đỉnh, cô cúi đầu tìm kiếm đôi mắt anh, bất ngờ chìm trong đôi mắt sâu như đầm nước đen. Cô khựng lại, lẳng lặng nhìn sang nơi khác.

Cô không phân biệt được, cũng không sao thấu hiểu.

Mọi suy nghĩ trong anh, cô chẳng thể đoán ra.

Cô thôi không tự làm khó bản thân, dứt khoát án binh bất động, đợi anh mở lời trước chẳng phải tuyệt hơn sao.

“Là tay này à?” Anh nắm chặt tay phải của cô, ngón cái mơn man từng vòng trong lòng bàn tay, ngước hỏi.

“Dạ?”

Người đàn ông lạnh nhạt nói tiếp,”Cái tay đánh người ấy.”

Tô Anh biến sắc, sao anh lại biết? Cô luống cuống lẩm bẩm, “Thầy…”

“Sao em lại động tay?”

Cô hơi nghiêng đầu, lảng tránh ánh mắt anh, “Em không thích nó nói về thầy như vậy.”

“Nói gì về tôi cơ?” Bàn tay bên eo cô siết lại, anh chỉ cần ngẩng đầu là gần như có thể chạm vào tai cô.

Cô không đáp, cũng không muốn trả lời.

Anh khẽ nhếch môi, “Nói tôi gạ sinh viên lên giường ấy à?”

Lòng cô thon thót, “Tống…”

“Người ta nói chẳng sai.” Người đàn ông bình tĩnh ngắt lời, điềm nhiên như không, “Em là sinh viên của tôi, giờ đang bị tôi ôm ấp ở trong lòng…”

Anh tiếp tục, “Đây là sự thật.”

Tô Anh không biết phải nói gì, không dám suy đoán ý anh, cúi đầu im lặng.

Anh cuộn tròn tay cô, bọc trong bàn tay dày rộng của mình, giọng như răn như đe, lại như mềm mỏng dạy bảo: “Em ngoan một chút, đừng cố tự giải quyết vấn đề cho đến khi tôi về nữa nhé.”

Cô nhạy bén nắm được trọng điểm, “Thầy định đi đâu?”

Có thứ gì man mát thoáng lướt qua xương quai xanh của cô rồi rời đi, sau cùng, người đàn ông mở miệng, “Sang Đức.”

Cô bỗng ngừng thở, ngón tay cuộn chặt nhói đau, giọng gần như run rẩy, “Là Hiệu trưởng phải không? Có phải thầy ấy…”

“Không phải.” Anh đáp rất nhanh, như nhìn thấu nỗi thấp thỏm trong lòng cô, bàn tay bồi hồi vỗ về thắt lưng cô.

Cô không tin, đôi môi bị cắn bừng đỏ như máu: “Vậy…”

“Tôi đi giải quyết vài việc riêng.” Anh nói rất mực dịu dàng, luồn ngón tay vào giữa răng môi cô.

Cô không dám cắn chặt, ngoan ngoãn nhả ra.

Tống Đĩnh Ngôn nhìn chằm chằm vào dấu răng trên đôi môi phớt hồng, nhẹ đè ngón cái mang hơi thở ấm áp của riêng mình anh lên, không rõ là đang vỗ về môi cô hay con tim cô.

Rồi cô nghe thấy anh buông tiếng thở dài khe khẽ trong họng, đoạn nói: “Em muốn biết gì thì cứ hỏi tôi.”

Ý bảo, em hỏi gì tôi cũng sẽ đáp, đừng làm tổn thương bản thân mình.

Tô Anh sửng sốt vì giọng nói mềm mại dỗ dành của anh, nỗi lo trong tim vơi đi phần nào. Cô vòng tay ôm cổ anh, đồng thời khẽ hỏi: “Hiệu trưởng có làm khó thầy không?”

“Không.” Tống Đĩnh Ngôn cọ mũi lên môi cô, như cười như không, “Tôi bảo rằng tôi là anh họ của em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận