Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sau khi bôi chút thuốc, vết sẹo sẽ từ từ biến mất, cô yên tâm.”

Tỉnh Mịch Hà lại nhìn ngón tay mình, yếu ớt nói:

“Cô có thấy chiếc nhẫn trên ngón tay tôi không?”

“Quần áo của cô đã bị giữ lại, chờ cô chuyển đến phòng bệnh chung sẽ thấy.”

Tỉnh Mịch Hà ở đây hai ngày, ăn uống đi đại tiện đều ở trên giường, bác sĩ phụ trách nói đã kéo cô từ âm phủ kéo về, lúc bị đưa đến đây gần như không có dấu hiệu của sự sống.

Cha mẹ đợi trong phòng bệnh rất lâu, hai ngày mắt Phan Diệc Thu sưng húp vì khóc, chỉ sau một đêm nhìn thấy con gái gầy gò ốm thành da bọc xương, bà không ngừng khóc khi ôm con.

Tỉnh Thiệu Huy lôi kéo bà:

“Cảnh sát đang ở đây, bà khuyên Mịch Hà nói chuyện với họ, hung thủ phải được đưa ra công lý của pháp luật ”

Tỉnh Mịch Hà không muốn cha mẹ biết những gì cô đã làm, chờ sau khi bọn họ rời đi, mới từ từ nhắc lại hành vi phạm tội của Trạm Lâu, cô nói thực thong thả, không rơi rớt bất luận hành vi thủ đoạn bạo hành nào trên cơ thể cô.

Cầm tù, cưỡng gian, tát và đánh cô nhưng cô không khai việc mình lấy tiền của anh ta, cô lo lắng rằng điều đó sẽ giảm nhẹ mức án mà Trạm Lâu đáng phải nhận.

Một giờ sau, hồ sơ của cảnh sát gần như đã hoàn tất, Tỉnh Mịch Hà run rẩy hỏi: “Sau đó, anh ta có nói gì không?”

“Không, anh ta vẫn chưa nói.”

“Vậy thì anh ta sẽ bị kết án bao nhiêu năm?”

“Cái này không biết được, nhưng hình phạt sẽ không thấp.”

Nghe vậy, Tỉnh Mịch Hà cuối cùng cũng có chút vui mừng, dù sao mấy năm nay cô cũng có thời gian ẩn thân, không sợ bị hắn phát hiện.

Tỉnh Mịch Hà nằm viện ngày thứ năm, người đàn ông đến gặp cô, Phan Diệc Thu cho người đàn ông này vào:

“Mịch Hà , con quen biết ông ta sao ?”

Hắn rất cao lớn, để râu, mặc áo khoác lông dê màu đen, phong thái hòa nhã, là một ông chú vừa lôi thôi vừa lịch sự, trong trí nhớ cô chưa từng gặp qua người như vậy.

“Cô ấy chắc chắn không biết tôi. Tôi là chú của Trạm Lâu. Tôi xin lỗi vì những chuyện cháu tôi đã làm.”

Phan Diệc Thu sắc mặt lập tức thay đổi, vừa rồi còn lễ phép khách khí, hiện tại lại muốn đuổi ông ta ra ngoài:

“Nhà các người còn có mặt mũi đi xin lỗi con gái của tôi, ông lấy tư cách gì để xin lỗi, nếu có bản lĩnh, ông lấy chân của hắn để xin lỗi!”

“Tôi hiểu tâm tình của ngài, tôi đã nhiều năm không gặp cháu trai , tôi là người thân duy nhất của nó ở Trung Quốc, cha mẹ nó đã qua đời mười năm trước , đứa nhỏ này đã làm chuyện bẩn thỉu ở nước ngoài, tôi cũng rất đau lòng khi nó biến thành như thế này.”

“Đừng lừa chúng tôi, ông biết hắn làm cái gì, nếu hắn không bị tử hình thì thật có lỗi với con gái tôi!!”

“Tất nhiên, tôi ủng hộ cách nói của ngài”

Ông ta đưa chiếc hộp tinh xảo trên tay:

“Đây là một khoản bồi thường nhỏ, tôi hy vọng cô có thể bình tĩnh. Về mức án của cháu trai tôi, mọi việc hãy giao cho pháp luật ”

Cử chỉ làm bộ làm tịch của ông ta khiến Phan Diệc Thu thực không thoải mái:

“Ai thèm quan tâm đến đồ của ông, lấy đi!”

Thịnh Duệ Lương xin lỗi và gật đầu với Tỉnh Mịch Hà , đặt chiếc hộp xuống và rời đi.

Phan Diệc Thu đang muốn đá đồ vật của ông ta để lại đi, Tỉnh Mịch Hà ngăn cản bà.

“Mẹ, chắc ông ta sẽ không giúp Trạm Lâu giảm hình phạt, chú của hắn không thích cháu trai như hắn”

“Làm sao con biết? Nhỡ đâu ông ta tới đây để tìm hiểu chúng ta, xem liệu ông ta có thể thuyết phục chúng ta hay không.”

“chắc là không.”

Tỉnh Mịch Hà nhớ kỹ lời Nhiếp Nghiên nói với cô, Trạm Lâu bị chú của mình bỏ rơi phải ra nước ngoài, nếu hắn chết, có thể chú của hắn sẽ hạnh phúc hơn.

Chiếc hộp nhìn thì nhỏ nhưng khi cầm thì rất nặng, đặt lên tủ đầu giường rồi mở ra, đầu tiên mở ra là một tấm danh thiếp: Thịnh Duệ Lương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận