Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không sao rồi, không sao rồi.”

Vòng tay Khương Từ Niên siết chặt cánh tay cô, qua một hồi lâu, cô mới miễn cưỡng khống chế được cảm xúc sợ hãi của mình, ngăn không cho nước mắt mình rơi xuống nữa.

Các nam sinh đang ở lều trại cùng nhau chạy tới, từ phía sau nhìn hai người đang dính sát vào nhau kia, Khương Từ Niên ôm cô vào lòng hoàn toàn che đậy cô kín mít trong lòng ngực anh.

Phùng Hồng Trác chạy tới hỏi: “Không bị thương ở đâu chứ?”

Lê Đông sụt sịt, vừa định ngẩng đầu lên lạ bị Khương Từ Niên đè lại: “Cô ấy không sao, chỉ là bị sợ hãi thôi.”

“Tôi vừa ra bên ngoài xem.” Phùng Hồng Trác thấy bọn họ như thế thân mật, có chút xấu hổ: “Con chó kia hình như là của thôn dân bên cạnh, cậu càng chạy nó càng đuổi theo, lần sau gặp phải chó thì không được chạy loạn như thế.”

“Hừ.” Khương Từ Niên mất kiên nhẫn phát ra một tiếng bất mãn ngắt lời Phùng Hồng Trác.

Phùng Hồng Trác sửng sốt một lúc, sau đó xấu hổ mà cười cười nói: “Không sao là tốt rồi, tôi đi nhóm lửa trước.”

Chờ bọn họ rời đi, Khương Từ Niên mới thả lòng bàn tay đang ghì lấy đầu cô ra.

Lê Đông khóc nức nở ngẩng đầu, miệng chu lên mặt tỏ vẻ ấm ức, vành mắt ngập nước, đôi mắt đen vốn trở nên trong sáng bỗng trở nên đen láy, mê hoặc lòng người.

“Lần sau nếu lại gặp phải tình huống này, hãy gọi tên anh biết không, anh sẽ nghe thấy giọng em, không được gọi tên ai khác, chỉ có thể gọi anh, biết không?” Khương Từ dùng ngón cái lau đi những giọt nước mắt trên khoé mắt cô.

“Em không ngờ tới sẽ có chó ở đây, em biết mình không nên chạy, nhưng em không thể khống chế được, em rất sợ hãi.”

“Chạy cũng được, chạy vào trong lòng anh, em làm tốt lắm.”

Chưa từng có ai có thể giống như anh, kiên định vững vàng đứng ở bên cạnh cô.

Cô áp trán lên ngực anh, nhẹ giọng nói cảm ơn.

Khương Từ Niên nhếch khóe miệng, xoa xoa đầu Lê Đông khiến mái tóc cô rối tung, nhìn thấy trong ngực cô ôm một vật: “Thứ này đến chết em cũng không chịu ném nó đi sao.”

Lê Đông càng ôm chặt cành cây hơn, cố chấp bĩu môi: “Này, đây đều là em vất vả lắm mới nhặt được, đều tại con chó kia.”

“Cô bé ngốc.”

Mấy nữ sinh đi nhặt củi đều đã trở lại, biết được tin Lê Đông vừa rồi bị chó hoang đuổi, các cô gái liền xúm lại một chỗ nói chuyện, còn cách nam sinh thì nhóm lửa nấu cơm.

Ninh Nhạn hỏi Lê Đông: “Cậu rốt cuộc có thích Khương Từ Niên hay không vậy? Hai người các cậu có phải bởi vì xấu hổ, cho nên mới không thừa nhận là người yêu sao?”

Lê Đông lắc đầu, lập tức phản bác: “Không phải, tôi không có, cậu đừng nói bừa.”

Ninh Nhạn vẻ mặt hồ nghi, không tin lời Lê Đồng nói, tò mò hỏi tiếp:

“Cậu ta lớn lên đẹp trai như vậy, làm sao cậu có thể không thích cậu ấy.”

Khương Từ Niên đang khuấy nồi nấu ăn, chỉ là bóng dáng ngồi xổm, khí chất đã nổi bật hơn người, áo khoác đồng phục khoác lên bả vai, vòng eo đường rắn chắc cùng cong lưu loát, chân dài cuộn lên, lộ ra một đoạn cổ chân trắng như tuyết, mắt cá chân gợi cảm.

Vầng trán thanh thoát, khuôn mặt quyến rũ động lòng người, thoạt nhìn trông rất ôn hòa, nhưng lại khó có thể tới gần, loại người này dường như trời sinh đã là người đứng trên đỉnh cao, người thường đều không thể với tới được.

Lê Đông vẫn phản bác, cô cảm thấy lúc này vẫn chưa phải là thời điểm thích hợp để thừa nhận mình thích.

Cắm trại dã ngoại vào ban đêm, có hai chiếc lều trại, nam nữ mỗi bên một cái, Lê Đông trò chuyện phiến với các nữ sinh sau đó nặng nề ngủ thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau, lều trại bị tiếng chim bên ngoài đánh thức.

Cô cố gắng mở mắt ra, nhìn thoáng qua điện thoại di động, mới 7 giờ.

Trong rừng, tiếng chim hót líu lo so với thành phố lớn hơn rất nhiều, ồn ào đến mức khiến người ta đau đầu, Lê Đông phát hiện Ninh Nhạn ngủ cạnh cô không thấy đâu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận