Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không muốn… Anh cũng không đút cho em…” Nguyên Thanh nhấc lên mông phàn nàn nói.

“Được.” Tông Tầm không có kiên trì, ngón giữa đâm lại cô, bàn tay tiếp tục trừng phạt cái mông của cô, “Như vậy là đủ rồi.”

Mông đau đến tê dại vì bị đánh, ngứa sâu không chịu nổi, Nguyên Thanh mang theo tiếng khóc nức nở trả lời: “Không đủ… Muốn… Anh!”

Tông Tầm bị cô làm cho tính khí giận trướng, qυყ đầυ ở giữa không trung phun dịch đục, anh đem ngón tay rút ra, cấp tốc đem côn ŧɦịŧ đâm vào tận cùng tiểu huyệt nóng ướt.

“A…” Nguyên Thanh bị anh đột nhiên bị hành động đột ngột của hắn làm cho nghẹn lại, huyệŧ chặt chẽ nhanh chóng bị hắn lấp đầy, cô thở phào nhẹ nhõm kêu lên thoải mái, : “Tốt trướng… Anh thật thô…”

Tông Tầm ánh mắt xéo qua chú ý tới vòng tay đang đung đưa trên cổ tay cô, cơn tức giận chưa tan lại sôi lên, lại đánh một cái trên mông cô, âm hộ cô đột nhiên thắt lại, mị thịt đè xuống côn ŧɦịŧ.

Huyệŧ nhăn nheo một mực quấn lấy anh nhanh chóng nhúc nhích, sảng đến tim anh càng lúc càng đập nhanh hơn, không khỏi càng lúc càng nhanh điều khiển cô, “Đủ rồi sao? Huyệŧ còn ngứa không?”

“Anh… Thật thoải mái…” Nguyên Thanh bị thao khóe mắt mang nước mắt, đầu lưỡi đưa ra khẽ liếm môi dưới, “Muốn anh sờ cái vú.”

Tông Tầm đưa tay chợt nắm chặt sữa của cô, hung hăng chơi, “Thèm ăn gọi anh… Thật tao… Anh thao chết em…”

Nguyên Thanh bị giọng điệu nghiêm nghị của anh kíƈɦ ŧɦíƈɦ, trái tim run lên:”Ừm… Muốn anh thao…”

“Em chính là mỗi ngày thiếu thao… Không thao em liền ra ngoài quyến rũ nam nhân.” Tông Tầm bạo lực rút ra khỏi tiểu huyệt, tiếp tục ép hỏi: “Em có phải hay không thiếu thao?”

“A… Ân…” Nguyên Thanh sảng đến nói không ra lời, lắc lắc thân thể mê người.

“Có phải hay không thiếu thao, đúng hay không?” Tông Tầm ôm sát cô, hạ thể dùng sức điên cuồng cắm, thô cứng rắn âm hành lần lượt đâm đến hoa tâm, ép ra một cỗ dinh dính dâʍ ŧɦủy̠.

Nguyên Thanh bị anh thao được mất đi ý chí, chỉ biết là hưởng thụ kɦoáı ƈảʍ, lựa ý hùa theo lời của hắn: “Là… Thiếu anh thao…”

Tông Tầm khẽ cười một tiếng, hai bàn tay to nắm chặt mông thịt cô, hai viêm trứng chim đầy đặn chăm chú đè ép đại âm thần, dâʍ ɖịƈɦ lần lượt tràn ra ngoài huyệŧ, eo chuyển động dữ dội, côn ŧɦịŧ cắm vào rút ra càng lúc càng nhanh.

“Ừm… A…” Nguyên Thanh khóe miệng vô ý thức ngậm lấy nước bọt, cả người bị anh cắm vào suиɠ sướиɠ đê mê quên hết tất cả, trong huyệt bj thân thô đâm đến kɦoáı ƈảʍ toàn thân.

Đại não càng ngày càng nóng, kɦoáı ƈảʍ cơ hồ muốn đem chính mình nuốt hết, Nguyên Thanh hét lên: “Muốn tới… Ngô…”

Một nháy mắt trong đầu pháo hoa tùy ý nở rộ, tiểu huyệt cắn chặt toàn bộ côn ŧɦịŧ, một cỗ chất lỏng nóng ướt trực tiếp tưới lên qυყ đầυ, Tông Tầm nghiến răng nghiến lợi mấy chục cái, cuối cùng mắt ngựa híp lại, tϊиɦ ɖϊƈh͙ nóng hổi dính dính phun vào trong lỗ hoa, bỏng đến Nguyên Thanh từ từ nhắm hai mắt toàn thân run rẩy.

Tông Tầm cao trào trong nháy mắt cúi người kề sát ở cơ thể của cô, bàn tay lớn gắt gao chế trụ mông thọt đỏ mập mạp của cô, ngón tay thon thả chìm sâu vào trong.

Sau khi đạt cực khoái, Nguyên Thanh nửa người trên hoàn toàn nằm sấp trong ngực Tông Tầm, phần eo bị bàn tay lớn của anh nhẹ nhàng nâng lên, côn ŧɦịŧ rút ra khỏi âm hộ của cô vẫn đang động đậy, dâʍ ɖịƈɦ chảy ra cùng tϊиɦ ɖϊƈh͙ trắng đục. Có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Nguyên Thanh cảm thấy dịch trong hoa huyệt không ngừng chảy ra, ôm lấy tay anh nói: “Quần của anh bẩn…”

“Để Đường Viêm đến đưa quần mới.” Tông Tầm thở hổn hển hôn cái cổ trắng noãn của cô.

Nguyên Thanh chống lên cơ thể, ánh mắt giảo hoạt, “Nếu không anh giúp em ở chỗ này lưu lại cái vết hôn đi..”

Tông Tầm trong nháy mắt hiểu ý định của cô, anh hung hăng cắn cổ của cô, hung ác nói: “Đừng có lại chọc anh.”

Nguyên Thanh cười đến đắc ý, muốn chọc giận em? Vậy ngươi cũng đừng nghĩ sống dễ chịu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận