Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lần này đến phiên Lữ Nhất cười, “Ta như thế nào không biết Tiểu Phàm có bạn trai?”.

“Ngươi lại là cái cái gì ngoạn ý nhi, dám đến quản lão tử, chán sống rồi sao!”.

Lữ Nhất liếm liếm bờ môi, hắn môi, lãnh ngạnh khóe môi càng thêm lạnh băng.

“Dấu hôn trên người Tiểu Phàm là ta làm , ngươi nói chúng ta cái gì quan hệ.”.

Phía sau, hai vị bí thư hít hà một hơi.

‘ phanh! ’.

Nắm tay cứng rắn hướng tới đánh, Lữ Nhất phản ứng nhanh chóng nách sang một bên, cú đấm vững chắc nện ở thang máy, phát ra thanh âm đinh tai nhức óc

Bí thư sợ tới mức thiếu chút nữa đứng không dậy nổi ,vội vàng tiến lên ngăn trở.

“Hai vị hai vị bình tĩnh!”.

Lữ Nhất tránh thoát hắn một quyền, lại bị hắn bắt được cổ áo, nam nhân trước mặt giận ,trừng mắt lên cơ hồ đỉnh đầu đều có thể nổ mạnh, thoạt nhìn tức giận không nhẹ.

“Ngươi mẹ nó lại cấp lão tử nói một lần!”.

Tô Phàm ngồi xổm xuống liều mạng ho khan, hai mắt đẫm lệ ngẩng đầu nhìn hai cái nam nhân sắp lao vào đánh nhau.

Đánh đi, chạy nhanh đánh, đánh chết luôn cũng được, lưỡng bại câu thương, thiếu cánh tay lại gãy cái chân, như vậy liền không ai chạm vào cô nữa.

Hai cái bí thư đều mau lo lắng, vội vàng liên hệ phòng an ninh đi lên, Tu La tràng này khuyên như thế nào!.

“Ta nói chính là sự thật, nếu không tin ta hiện tại liền có thể lại cho ngươi nhìn một cái nhìn xem.”.

“Mẹ nó, nghĩ lão tử không tồn tại có phải hay không, trên người đều bị ta cấp thao biến, ngươi có cái tư tách gì chạm vào !”.

Đầy ngập lửa giận cuồn cuộn trào ra, Lữ Nhất túm cổ áo hắn , hai người không phân cao thấp kéo nhau ra thang máy, mắt thấy liền phải đánh nhau , bí thư không rảnh lo, hai người mỗi người kéo một bên ngăn lại

Tào Phó Thanh nhất thời không muốn người khác chạm vào hắn, mạnh mẽ liền đem người ném ra, còn chưa cho hắn cơ hội giáo huấn, chỉ nghe được bí thư ngã trên mặt đất kêu to.

“Tô tô tô chủ quản đừng đi a!”.

Quay đầu nhìn lại, cửa thang máy đã sắp khép lại, người bên trong nửa quỳ trên mặt đất ,còn không có bò dậy, liều mạng ấn cái nút, ánh mắt tràn ngập sợ hãi nhìn bọn họ, thẳng đến khi cửa khép lại, thân ảnh của cô liền biến mất

Tào Phó Thanh chờ đến khi ấn nút đã chậm, phẫn nộ mắng một tiếng.

Thang máy tốc độ cực nhanh, cô tới lầu một, sau đó vội vàng chạy ra bên ngoài, thường thường quay đầu lại xem, phía sau giống như có cái Tử Thần truy đuổi, dường như nếu cô chậm một bước, liền sẽ mất mạng!.

“A!”.

Đầu đột nhiên đụng phải một cái đồ vật cứng rắn, ngốc hai giây liền lùi lại, đột nhiên bị một bàn tay nắm lấy eo.

“Tô chủ quản ngươi không sao chứ?”.

Âm thanh quen thuộc

Ánh mắt Hạ Hạo Nguyên vẫn như cũ nhìn chằm chằm dấu hôn trên cổ cô, thậm chí tưởng đem cái tầng da này một lột ra cũng đã nghĩ

Tô Phàm liên tục lui về phía sau, biểu tình của cô đã bán đứng tâm tình lúc này.

Hạ Hạo Nguyên cười sáng lạn, “Tô chủ quản, vừa lúc ta cũng muốn về nhà, cùng nhau đi, ta lái xe đưa ngươi.”.

Cô tưởng nói chuyện, chỉ có thể phát ra thanh âm nghẹn ngào , Hạ Hạo Nguyên cười tủm tỉm, “Được rồi không cần phải nói , ta đưa ngài trở về.”.

Cánh tay bị hắn túm chặt, sức lực lớn, xương cốt dường như đều bị bóp nát.

“Chờ ”.

“Hư!” Cậu nghiêm túc quay đầu lại nói, “Mặt sau có người truy lại đây nga.”.

Tô Phàm trừng lớn hai mắt, đẩy cậu chạy đi về phía trước

.Ở địa phương cô không nhìn thấy, khóe miệng lộ ra nụ cười đắc ý

Ngồi trên xe , cô vẫn luôn cảnh giác hướng phía sau xem, ghế điều khiển người đóng cửa lại, quay đầu nhìn nàng một cái.

Hô hấp ấm áp đột nhiên ập vào trước mặt, cô sợ tới mức mở to hai mắt ,nhìn khuôn mặt tuấn tú tới trước mặt mình , đầu trực tiếp ngả trên lưng ghế.

“Ngươi làm cái khụ khụ”Yết hầu đau đớn làm chảy ra cả nước mắt, Hạ Hạo Nguyên nhướng mày, kéo lại đai an toàn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận