Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chị ơi, cảm ơn chị lần trước đã quan tâm em, anh trai bảo em mang trái cây đến cho chú với chị.”

Cô bé đem giỏ trái cây giấu ở phía sau đưa tới trước mặt cô.

“Không cần đâu, em giữ lại ăn đi.”

“Anh trai nói nhất định phải để chị nhận lấy, chị chị nhận đi mà!”

Bé gái dúi vào trong tay cô, nếu cô lại không nhận rất có thể cô bé sẽ không chịu về nhà. Hoa Cẩn do dự không muốn nhận.

“Đúng rồi, sao em lại biết nhà chị ở đây?”

Cô bé đem giỏ trái cây đưa lên trước, ngây thơ nói “Bởi vì trong nhóm hàng xóm đều nói ở chỗ này chị bị khi dễ nha!”

Hoa Cẩn xấu hổ nhận lấy “Thay chị cảm ơn anh trai em nhé!”

“Vâng.”

“Có thể nói với chị, em tên là gì không?”

“Hề Diệu Ý ạ!”

“Còn chị?”

“Hoa Cẩn.”

Cô bé cười cong cong khoé mắt “Thật dễ nghe. Là tên loài hoa sao?”

“Đúng vậy.”

“Em sẽ nhớ kỹ.”

Bất chấp khoé miệng xé rách, hai bên khoé môi nâng lên, cảm giác đau đớn kéo tới làm cô nhíu mi.

“Chị ơi! Em nói chị nghe một bí mật.”

Hề Diệu Ý giữ chặt lấy góc áo cô, nhón mũi chân, Hoa Cẩn phối hợp khom lưng nghiêng tai, lắng nghe thanh âm mềm mại ngọt ngào của cô bé.

“Không cần cùng Tịch thúc thúc ở bên nhau.”

Cô biểu tình phát ngốc “Tại sao?”

Cô bé xoay người chạy đi, Hoa Cẩn muốn bắt lấy cô bé hỏi cho rõ ràng, lại không dự kiến được thân mình nhỏ nhắn nhanh nhẹn thoắt cái đã biến mất.

Nhìn giỏ trái cây trong tay, cô nghĩ có lẽ cô bé lên đây chỉ vì để nói với cô một câu này.

Cô bé nói như vậy là do có người khác dạy sao, là ai đây, hay là cô bé biết bí mật nào đó mà cô không biết?

Tịch Khánh Liêu tan tầm trở về, trên đường còn mua rau dưa, thay giày xong liền đi phòng bếp xử lý nguyên liệu nấu ăn.

Hoa Cẩn hỏi hắn, có nhớ tình huống phát sinh lúc gặp cô bé đó không.

“Nhớ rõ.” Hắn buông dao phay, quay đầu qua nghi hoặc hỏi: “Làm sao vậy Cẩn Cẩn.”

“Vậy anh có nói qua tên của mình với cô bé ấy không?”

Hắn ngước mắt tự hỏi trong chốc lát.

Nghĩ ra một cái đáp án khẳng định, lắc lắc đầu.

“Không có.”

“Nhưng vì sao cô bé lại biết anh họ Tịch, lúc ở trước mặt em đã gọi anh là Tịch thúc thúc.”

Hoa Cẩn đem sự tình phát sinh hôm nay nói cho hắn biết, trong phòng khách vẫn còn giỏ trái cây cô bé để lại.

Nam nhân đôi tay chống tủ bát, một chân chính vô lực cuộn tròn, dùng đầu gối chống cửa tủ, cúi đầu nghiêm túc nghĩ, nhưng thật lâu đều không có động tĩnh.

Hoa Cẩn đi tới phía sau, quay đầu thấy vẻ mặt hắn buồn bực, liền biết không phải hắn có gì đó không đúng, mà là đứa bé kia không thích hợp.

“Tôi không biết, có thể là hàng xóm nói cho cô bé biết?”

“Không có khả năng, hàng xóm cũng không biết tên của anh.”

Chuyện này có chút kỳ quái, Tịch Khánh Liêu nhớ không ra, nhưng hắn lại nghĩ có khi chính nhân cách thứ hai đã nói cho cô bé biết, cũng không phải không có khả năng này.

“Khánh Liêu.”

“Hả?”

“Cánh tay anh bị sao vậy?” Ngón tay cô tinh tế thật cẩn thận vén ống tay áo của hắn lên.

Tịch Khánh Liêu không kịp ngăn lại liền bị nhìn thấy.

“Trời ạ!”

Trên cánh tay có một khối to màu xanh tím ứ đọng, thậm chí màu xanh còn lan ra đến tận khuỷu tay, làn da hắn rất trắng, mạch máu hiện rõ, nhìn vết thương này rõ ràng là bị đánh, khả năng chỉ đánh một lúc, vết bầm giống nhau đại khái là do gậy gộc làm ra.

“Ai đánh anh!”

Hoa Cẩn sốt ruột bắt lấy góc áo hắn “Có phải bị người khác khi dễ hay không? Anh nói thật với em, ở công trường có phải bị người khác ức hiếp không, tính cách anh như vậy làm sao thích hợp làm ở nơi đó chứ!”

“Em đừng lo lắng, hôm nay làm việc không cẩn thận bị rơi trúng thôi, tôi ở công trường có gặp qua vài người khá tốt, sẽ không bị ai khi dễ.”

“Bạn bè là người như thế nào? Anh vốn không có tâm cơ, bị người ta khi dễ cũng không biết!”

Tịch Khánh Liêu đem cô ôm vào trong lòng, tiếng cười phát ra từ nội tâm rung động vui vẻ.

“Cảm ơn Cẩn Cẩn, tôi thấy vui vì em lo lắng cho tôi như vậy, người bạn kia tên là Trình Trát, có cơ hội nhất định sẽ cho hai người gặp nhau.”

Hoa Cẩn đấm vào ngực hắn, bất mãn lẩm bẩm “Cái người này, em sao lại muốn quen biết bạn bè anh. Đừng ở công trường xảy ra chuyện em lo lắng lắm!”

“Khánh Liêu anh đổi công việc khác được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận