Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cái mũi đau xót, hốc mắt hồng hồng, nước mắt dâng lên , cắn răng từ kẽ răng phát ra tiếng khóc nho nhỏ nỉ non.
Phòng không có ai khác ngoài cô, hắn đi để lại cho cô đầy người vết thương cùng vô tận khuất nhục.

Tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên, Vệ Duy Nhất cố nén thân thể không khoẻ, thân mình trần trụi nghiêng ngả lảo đảo bò xuống giường, tìm kiếm túi tiền bên trong quần áo trên sàn .

Đầu cô thật sự rất đau , đau đến lợi hại, có thể giây tiếp theo sẽ ngất xỉu.

Lấy di động ra, là Vệ Xuyên gọi tới, vội vàng nghẹn lại nước mắt, hít sâu nỗ lực bình phục cảm xúc.

cô bọc chăn dựa vào đầu giường, muốn giấu đi thân mình rách nát , trước khi điện thoại sắp cắt đứt , thì cô bấm nhận.

“Ba…”

Mặc dù cô cô gắng dùng thanh âm vững vàng,nhưng vẫn nghe được một tia run rẩy.

“Duy Nhất, con làm sao vậy?Con đang ở đâu?”

Cô cắn chăn, nỗ lực làm mình trấn định, không thể khóc, không thể khóc.

“Con, Con vẫn ở trường học , chính là có chút cảm mạo, có chuyện gì không ba?”

Cô hút hút cái mũi, như muốn chứng minh mình không nói dối.

“Uống thuốc chưa? Phát sốt không ?, con có tiền không ?, không có thì ba ba cho con.”

“Con ăn rồi, không cần cho con tiền, ba xuất viện sao?”

“Mới ra viện, bác sĩ kia thật sự là không thu tiền viện phí, làm dọa sợ baba, bệnh viện này sao lại không thu tiền , có phải con gạt ba đem tiền viện phí trả rồi phải không?”

Cô che lại đôi mắt, cắn môi dưới không dám hé răng, chỉ cần cô nói thêm lời nào, tiếng khóc liền không nhịn được nữa mà trào ra.

“Duy Nhất, con nói thật cho ba biết, gần đây rốt cuộc là con đã làm gì , mẹ con thiếu người ta nhiều tiền như vậy mà con trả được hết! Sẽ không có người nào vô duyên vô cớ mà cho con mượn nhiều tiền như vậy , có phải con làm việc gì ngốc rồi phải không? con nói cho ba biết,ba là ba con, con ngày cả ba hiện tại cũng không tin sao?”

“Con, con thật không có chuyện gì…… Con tin tưởng ba, vậy ba có thể nói cho con biết, ba vay nặng lãi còn thiếu bao nhiêu không?”.

Bỗng nhiên Vệ Xuyên không hé răng nói lời nào nữa, truyền đến chỉ là âm thanh tiếng cười trầm mặc .

“Không nhiều, ba đều đã trả xong rồi, còn dư lại một ít , con chờ ba một thời gian, ba liền mua phòng ở cho con , chỉ một năm nữa là con tốt nghiệp rồi, đến lúc đó sao không thể không có chỗ ở, cái phòng cũ của chúng ta không phù hợp với con ,quá chật, trước khi con tốt nghiệp , ba nhất định mua cho con phòng ở tốt nhất.”

“Mẹ con đã đáp ứng ba, bà ấy sẽ không đánh bạc nữa, con phải tin tưởng ba ba a, không thì con nói cho ba biết, con muốn phòng ở như thế nào, gần đây ba có hỏi thăm, nếu trong đó có căn phòng thích hợp mà con còn thích thì ba liền đặt cọc, gần đây nhiều người mua phòng lắm, nhất định phải tranh thủ mua sớm .”

Cô nắm chặt chăn, đem cả khuôn mặt đều đè lên trên, thanh âm buồn buồn.

“Ba, con bên này có chút chuyện,khi nào rảnh sẽ bàn tiếp, trước cứ như vậy.”

Cô vội vàng cắt điện thoại, yết hầu rốt cuộc khống chế được mà khóc thành tiếng, nước mắt như hạt đậu lớn từng giọt từng giọt rơi trên chăn, nghẹn ngào đến thở không nổi, tay liều mạng lau nước mắt.

“Ô…… Ô ngô.” Sắc mặt do hô hấp không thuận mà bị nghẹn ứ hồng, cô mất khống chế mà khóc rống, dùng cánh tay tràn đầy vết thương , che dấu đôi mắt đang không ngừng rơi nước mắt .

Vệ Xuyên ngẩng đầu nhìn biển quảng cáo thật lớn trước mặt ,bên trên có một tòa nhà cao, cùng một nhà ba người dắt tay hạnh phúc , chung quanh là thảm cỏ xanh của công viên, là đều ông tha thiết ước mơ, muốn cho cô một cuộc sống sinh hoạt tốt như vậy.

Bên cạnh chính là công ty bất động sản, hắn nhìn lại quần áo tràn đầy bụi của mình, cúi đầu vỗ vỗ một chút, sửa sang lại tóc, chà xát mặt, tận lực thẳng sống lưng mà đi vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận