Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giọng nói của Tống Hạo Hiên từ trong điện thoại truyền đến: “Bé ngoan? Sao không nói gì vậy?”

Trần Khả Nhân lúc này mới tỉnh táo mà trả lời: “Anh… anh Tống, sao lại là anh… Vừa rồi chẳng phải là trợ lý Lâm sao?”

Tống Hạo Hiên tránh trả lời vấn đề này mà hỏi ngược lại: “Bé ngoan tìm anh có phải đang nhớ anh hay không?”

Trần Khả Nhân bị ma xui quỷ khiến mà thốt ra: “Nhớ…”

Tống Hạo Hiên không thèm để ý đến trợ lý Lâm mà cười to lên thành tiếng, cười đến nỗi khiến cổ của Trần Khả Nhân đỏ ửng cả lên.

Trần Khả Nhân lắp bắp mà nói: “Anh, anh Tống đừng cười… Trợ, trợ lý Lâm vẫn còn ở đó… anh đừng có cười nữa…”

Tống Hạo Hiên vẫn còn đang cười, Trần Khả Nhân gấp đến độ dậm chân, tiếng vang lại bị anh ta nghe thấy được, lúc này tiếng cười phát ra ngày càng lớn hơn.

Trần Khả Nhân vô cùng bất đắc dĩ, chờ đến tiếng cười của anh ta dần dần lắng xuống thì cô cũng không dám nói thêm gì khác nữa mà trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Anh Tống, em có việc muốn tìm anh… Hiện giờ anh có bận việc gì không, nếu anh đang bận thì chuyện của em để nói sao cũng được.”

Tống Hạo Hiên rất tự nhiên mà trả lời: “Anh không bận, có việc gì thì em cứ nói đi.”

Trợ lý Lâm đảo mắt nhìn qua một cách xem thường. Hôm nay, bọn họ còn phải mở thêm bốn, năm cuộc họp, không bận mới là chuyện lạ.

Trần Khả Nhân nhanh chóng kể đơn giản về chuyện của chị Tần, Tống Hạo Hiên chăm chú lắng nghe. Cuối cùng khi Trần Khả Nhân nói xong thì đầu dây điện thoại bên kia yên lặng xuống.

Chờ đợi lâu không thấy đối phương trả lời, Trần Khả Nhân có chút lo sợ, cuối cùng cắn cắn môi mà nói một câu: “Anh Tống?”

“Vậy bé ngoan muốn anh phải làm sao?” Giọng của Tống Hạo Hiên lại truyền đến thêm lần nữa, không hiểu vì sao Trần Khả Nhân luôn cảm thấy rất khó phân biệt cảm xúc của đối phương, khiến cho cô càng ngày càng lo lắng không yên.

Trần Khả Nhân không hiểu vì sao Tống Hạo Hiên lại hỏi như thế, nhưng vẫn rất thành thật mà nói ra suy nghĩ của mình: “Chỉ cần anh Tống không khó xử là được rồi…”

Tống Hạo Hiên lại nở nụ cười sâu xa không rõ: “Nếu anh nói rằng Lâm Đại Hải đã phạm phải sai lầm rất lớn, hậu quả rất nghiêm trọng… Như vậy bé ngoan cũng muốn anh sẽ buông tha cho anh ta vì chị Tần của em sao?”

Trần Khả Nhân vội vàng nói to: “Tất nhiên là không! Nếu Lâm Đại Hải đã phạm sai lầm thì phải gánh chịu hậu quả. Nếu anh ta phạm phải sai lầm rất lớn và gây ra nhiều tổn thất lớn cho anh Tống thì anh xử lý theo quy tắc. Tất nhiên… tất nhiên là em sẽ không vì người khác mà khiến anh phải khó xử.”

Đầu dây điện thoại bên kia lại là một trận yên lặng, thật lâu sau mới nghe thấy âm thanh bên kia truyền tới: “Bé ngoan, anh rất nhớ em…”

**********

Chuyện của chị Tần vẫn chưa thực sự được giải quyết vì Tống Hạo Hiên nói rằng anh sẽ xử lý việc này sau khi quay về. Trần Khả Nhân cũng đã nói với chị Tần là khoảng thời gian này chỉ có thể chờ đợi trong lo lắng, bất an mà thôi.

Mà gần đây Trần Khả Nhân thường hay mất hồn lạc vía, thi thoảng sẽ bất giác bật cười như một đứa ngốc.

Cô vỗ vỗ lên khuôn mặt hơi ửng hồng của mình rồi mím môi ra lệnh cho bản thân không được tiếp tục nghĩ đến lời nói trước đó của Tống Hạo Hiên nữa, nhưng càng không cho bản thân nghĩ đến thì những hồi ức của ngày hôm đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô.

“Bé ngoan, anh rất nhớ em… ”

Trần Khả Nhân chống cằm, cắn môi cô nghĩ những lời này có lẽ do Tống Hạo Hiên thuận miệng nói ra mà thôi, chỉ là áo anh lại phải dùng giọng nói trầm thấp đến như vậy để nói ra những lời đó một cách vô cùng thâm tình chứ… Khiến cô bất giác sẽ suy nghĩ nhiều, khiến cô bất giác sẽ trở nên rối bời, khiến cô…

“Anh Tống thật sự là người xấu! ” Cô mím chặt môi và thầm mắng Tống Hạo Hiên một tiếng, đây có lẽ là lần đầu tiên cô mắng anh, mắng xong lại cảm thấy có chút ngượng ngùng kỳ quái, vừa đỏ mặt vừa nhỏ giọng nói lời xin lỗi, như vậy đã rối lại càng thêm rối.

Bình luận (0)

Để lại bình luận