Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Treo Ngược & Bữa Trưa Bị Còng Tay
Cuộc tra tấn kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ. Khi hai gã đàn ông cuối cùng cũng bắn những dòng tinh dịch đục ngầu vào miệng và tử cung nàng rồi bỏ đi, Thế Du đổ gục xuống sàn nhà lạnh lẽo, bất động.
Nhưng Chủ nhân vẫn chưa hài lòng. Hắn bước vào, không hề có chút thương xót, dựng nàng dậy.
“Vẫn còn sức nằm ườn ra đó à? Đứng dậy!”
Hắn treo ngược nàng lên giữa phòng giam. Một sợi dây thừng buộc chặt vào cổ chân trái, kéo nàng lên cao, chân phải buông thõng chạm đất. Hai tay vẫn bị trói chặt sau lưng. Tư thế này khiến toàn bộ trọng lượng dồn lên một chân, đồng thời phơi bày hoàn toàn vùng kín đang sưng đỏ, ướt át.
Hắn gọi thêm hai tên lính canh vào. Lần này là cưỡng bức đứng. Một tên đứng phía sau, nâng cái chân buông thõng của nàng lên, thâm nhập vào từ phía sau. Tên còn lại đứng phía trước, ép nàng ngậm dương vật.
Thế Du như một miếng thịt treo lơ lửng, bị xoay vần, bị đâm chọc. Nàng đã mất hết ý thức về thời gian, chỉ biết rên rỉ theo bản năng mỗi khi bị chạm vào. Tinh dịch, mồ hôi, nước mắt hòa lẫn chảy dọc theo cơ thể nàng, nhỏ tong tỏng xuống sàn nhà.
Khi tất cả kết thúc, Chủ nhân mới chịu cởi trói. Hắn bế cái xác mềm nhũn của nàng đi tắm rửa. Lúc này, hắn lại đóng vai một người tình dịu dàng, nhẹ nhàng lau khô người cho nàng, xoa thuốc vào những vết bầm tím.
“Ngoan lắm, ngủ một chút đi.”
Thế Du thiếp đi trong vòng tay của kẻ vừa hành hạ mình, một hội chứng Stockholm méo mó bắt đầu hình thành trong tâm trí nàng.
Buổi trưa, nàng bị đánh thức. Quản gia giúp nàng mặc một bộ váy dạ hội màu xanh ngọc bích tuyệt đẹp, đeo găng tay lụa trắng dài đến khuỷu tay, trang điểm kỹ càng che đi vẻ hốc hác. Nhìn trong gương, nàng lộng lẫy như một nàng công chúa.
Nhưng bên dưới lớp váy áo sang trọng ấy là một cơ thể đầy thương tích, và hai tay nàng bị còng chặt ra sau lưng bằng chiếc còng số tám lạnh ngắt.
Nàng được đưa đến bàn ăn. Chủ nhân ngồi ở đầu bàn, lịch lãm và nho nhã.
“Ngồi xuống đây, cưng,” hắn chỉ vào chiếc ghế bên cạnh.
Vì tay bị còng, Thế Du không thể tự ăn. Nàng ngồi thẳng lưng, xấu hổ chờ đợi. Chủ nhân múc một thìa súp bào ngư, đưa lên miệng thổi nguội rồi ân cần đút cho nàng.
“A nào.”
Cảnh tượng thật trớ trêu. Nàng ăn từng miếng nhỏ, mặt đỏ bừng vì ngượng ngùng. Sự chăm sóc ân cần này còn đáng sợ hơn cả đòn roi, vì nó nhắc nhở nàng rằng: nàng hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của hắn, kể cả việc ăn uống sống chết cũng nằm trong tay hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận