Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bị tìm thấy

Thế nhưng, cơ thể vừa nhạy cảm vừa dâm đãng của nàng khiến nàng không thể thật sự trở lại như trước đây. Ngực thường xuyên phình to, hoa huyệt giữa hai chân sẽ cảm thấy trống trải và khát khao. Lúc nàng không chịu được thì sẽ dùng ngón tay xoa dịu, nhưng cũng chỉ là giải quyết tình thế trước mắt mà không tính đến hậu quả về sau.
Sự chuyển biến của sự việc xảy ra vào ngày thứ năm. Cửa lớn của tiểu viện đột nhiên bị từ bên ngoài đá văng ra, Khương Vãn Ly qua cửa sổ nhìn thấy một hàng binh lính, áo giáp mặc trên người lấp lánh. Trong lòng nàng kinh ngạc, hoảng sợ trốn vào trong tủ.
Dù thế nào đi nữa nàng cũng không bao giờ ngờ rằng đội quân của Nam Vực quốc sẽ đánh vào Lương Thành nhanh như vậy.
Thương Cảnh Ngữ vẫn chưa trở lại, nếu lúc này bị quân lính Nam Vực quốc phát hiện, nhất định sẽ bị bắt đi. Nàng không dám nghĩ sâu xa về việc Nam Vực Vương tàn nhẫn ác nghiệt sẽ đối xử với nô lệ bỏ trốn của hắn thế nào, chỉ nghĩ đến cảnh tượng đó thôi cũng khiến nàng toát mồ hôi lạnh.
Dường như binh lính đang tìm người, phòng nào cũng bị đá tung, ngay cả hũ đựng rượu cũng bị mở ra kiểm tra. Nàng cuộn mình trốn trong tủ, nghe tiếng động lạo xạo bên ngoài, trong lòng lo lắng, thấp thỏm lo sợ.
Tuy Khương Vãn Ly không biết đám binh lính đang tìm ai, nhưng trong tiềm thức nàng cảm thấy hẳn có liên quan đến mình.
Một tiếng “rầm”, cửa phòng ngủ bị đá tung từ bên ngoài, tiếng giày da đạp trên mặt đất phát ra càng lúc càng gần nàng. Khương Vãn Ly cực kỳ sợ hãi, không dám thở sợ phát ra tiếng sẽ bị bọn chúng phát hiện.
Nhưng sự phát triển của sự việc không như nàng muốn, cánh cửa tủ che người cuối cùng vẫn mở ra, dễ dàng để lộ nơi ẩn náu của nàng.
“Tìm thấy rồi.”
Ba từ mạnh mẽ khiến trái tim nàng chìm xuống đáy vực.
Khương Vãn Ly sững sờ tại chỗ, toàn bộ sức lực dường như tan biến trong phút chốc. Nàng gục trong tủ, hàng binh lính mặc áo giáp đứng trước mặt khiến nàng không còn chút dũng khí chạy trốn nào.
Một lúc lâu sau, Vương một thân huyền y hoa văn hình rồng, hông đeo bội kiếm, rảo bước đến trước mặt nàng. Sắc mặt hắn tái mét, ánh mắt lạnh như đầm băng nhìn nàng.
“Lăn ra đây.”
Khi nàng nghe thấy giọng nói giận dữ của Vương, cơ thể run rẩy, ngón tay không tự chủ được run lên. Thân thể đã quen phục tùng, không cần suy nghĩ mà bò ra khỏi tủ theo bản năng, run rẩy quỳ trước mặt Vương.
Đầu đập xuống đất phát ra âm thanh vang vang, trên trán trắng nõn đập đến chảy ra máu, nữ nhân hoảng hốt lo sợ, sợ đến mức liên tục xin tha.
“Tiện nô sai rồi, tiện nô không dám tái phạm nữa, cầu xin chủ nhân tha mạng.”
Khương Vãn Ly cúi đầu quỳ bên chân nam nhân, nước mắt trong suốt chảy từ gò má xinh đẹp rơi xuống đất. Ánh mắt chần chừ của Quân Đình tình cờ rơi vào chiếc cổ trắng nõn đang lộ ra của nữ nhân, trong con ngươi đen láy như có lửa giận đang bùng cháy.
“Tiện nô, bản vương muốn biết, vòng của ngươi đi đâu rồi?”
Nghe lời chất vấn bất mãn của nam nhân, thân hình nhỏ nhắn trong bộ váy màu xanh nhạt không khỏi run lên.
Lúc Khương Vãn Ly ngồi xe ngựa, vừa rời khỏi nơi đóng quân của đội quân Nam Vực Vương thì đã tháo vòng ra, sau đó để lại trong xe ngựa.
“Tiện nô, tiện nô…” Nàng lắp bắp, không dám bẩm báo thật.
“Hả?” Quân Đình bực mình hừ lạnh một tiếng, đầu mũi giày da đẩy cằm nàng lên, ép buộc nàng ngẩng mặt lên nhìn hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận