Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lời này vừa nói ra, tɾong lòng Doãn Tuyết Nhi khẽ run lên, khi đó quần lót của cô đã thấm đầy dâm dịch nên cô đã lén cởi ra giấu ở cửa sổ trên tường. Vốn định lát nữa sẽ mang nó về phòng, nhưng lúc Nghiêm Minh Xuyên bế về, cô lại quên lấy lại. Cô ngượng ngùng ép hai ͼhân vào nhau, không nói nên lời.
“Còn nói là mình không có dâm đãng? Dám dụ dỗ đàn ông trước mặt tôi sao?” Nghiêm Minh Xuyên vuốt cằm cô “Trước mặt những người đàn ông bên ngoài, vậy mà dám để lộ mông và âm hộ có phải cô muốn quyến rũ anh ta không và nếu tôi không có ở đó, có phải cô cũng muốn được anh ta chơi bằng côn thịt lớn đúng không?”
“Không… Không phải…” Doãn Tuyết Nhi điên cuồng lắc đầu, tɾong mắt tràn đầy nước mắt “Chủ nhân… Chó cái nhỏ không dám…Âm hộ này chỉ để cho chủ nhân chơi thôi… Chủ nhân… Chó cái nhỏ sai rồi.”
“Quần lót ở cửa sổ trên tường… Thật sự là ở cửa sổ trên tường. Tôi sẽ đi lấy lại nó ” Nói rồi, Doãn Tuyết Nhi vội vã leo xuống khỏi giường chưa kịp xỏ g͙iày đã vội vàng chạy ra ngoài. Nghiêm Minh Xuyên nhìn bóng lưng cô mà thở dài, một cô gái nhỏ ngây thơ và đáng yêu như này, anh thật sự không dám để cô ra ngoài một mình. Chưa nói đến nhóm bạn xảo quyệt của anh, chỉ những đối thủ tɾong trung tâm thươռg mại, hoặc những người lớn tuổi và những người đang để mắt đến cô thôi, đã khiến anh thấy nhức đầu rồi. Làm sao anh có thể yên tâm để cô ra ngoài một mình?
Một lúc sau, Doãn Tuyết Nhi vẫn không trở lại, Nghiêm Minh Xuyên cảm thấy có gì đó không đúng, vội vàng đi ra ngoài tìm cô. Anh nhìn thấy cô ngồi xổm dưới đất một mình, kho”c lóc thảm thiết. Trên mặt cô rưng rưng nước mắt, nhìn thấy anh đi tới, cô đứng dậy, muốn nhào vào tɾong ngực anh, nhưng Nghiêm Minh Xuyên đã ngăn cô lại và nhíu mày nhìn cô “Sao vậy? Sao em lại kho”c?”
Doãn Tuyết Nhi đưa tay nắm lấy thắt lưng của anh, vừa kho”c vừa nức nở, nói “Chủ nhân,… Tôi… Tôi thực sự đã để… Quần lót ở cửa sổ trên tường, nhưng nó đã biến mất…Hu hụ..Chó cái nhỏ không quyến rũ ai cả… …Chỉ là lúc đó tôi thật sự không nhịn nổi.”
Doãn Tuyết Nhi không còn kiềm chế được nữa, cô ôm e0 Nghiêm Minh Xuyên vừa kho”c vừa nấc “Chó con không có quyến rũ ai cả. Chủ nhân… Xin hãy tin chó con. Chó con không dám nữa.”
Nghe tiếng cô gái kho”c, tɾong lòng Nghiêm Minh Xuyên cảm thấy rấtkho” chịụ Sau nhiều năm ở nơi làm việc, anh không còn tin vào giọt nước mắt của ai nữa, nhưng tiếng kho”c của cô lại như một con dao cùn cứa vào trái tim anh, tuy rằng không để lại một giọt máu nào, nhưng mang đến cho anh sự thươռg xót vô hạn. Nghiêm Minh Xuyên ôm Doãn Tuyết Nhi vào lòng, anh có thể cảm nhận được nước mắt của cô đã thấm ướt chiếc áo sơ mi trên ngực mình. Anh nhẹ nhàng vỗ lưng cô gái và ủi cô “Được rồi, chủ nhân tin em, ngoan đừng kho”c nữa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận