Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự trừng phạt ngọt ngào và nhục nhã
Trong không gian kín mít của chiếc xe hơi, mùi da thuộc hòa quyện với mùi mồ hôi và mùi vị tanh nồng của dục tình tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
“Daddy ơi…”
Tiêu Hách vẫn bị Lục Thanh Yến che mắt, nhưng đôi môi cậu lại cong lên một nụ cười đầy tà ác. Hai tay cậu giữ chặt lấy eo thon của anh, cảm nhận từng thớ thịt đang run rẩy dưới lớp da mịn màng.
“Em vào lút cán rồi đấy.”
Câu nói trần trụi khiến mặt Lục Thanh Yến đỏ bừng như gấc. Anh chưa kịp đáp lời thì Tiêu Hách đã đột ngột siết chặt tay, ấn mạnh hông anh xuống.
“Á…!”
Lục Thanh Yến hét lên một tiếng thất thanh, đầu ngửa ra sau đập vào trần xe. Cú thúc bất ngờ và tàn bạo này khiến dương vật khổng lồ của Tiêu Hách đâm sâu vào tận cùng, quy đầu cứng như sắt đội lên cổ tử cung mềm mại, tạo thành một gò nổi nhỏ trên bụng dưới phẳng lì của anh.
Đau đớn và khoái cảm cùng lúc ập đến như một cơn bão. Lục Thanh Yến cấu chặt vào vai Tiêu Hách, móng tay cào xước cả da thịt cậu, nhưng anh không nói nên lời, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề.
Tiêu Hách bắt đầu di chuyển. Không còn sự dịu dàng, nâng niu thường ngày, cậu như muốn trút hết mọi ghen tuông, giận dữ vào những cú thúc này. Cậu nâng hông anh lên rồi dập mạnh xuống, tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên chói tai trong xe.
“Hôm nay em đã gọi Lý Lăng Trí đến đấy, daddy ạ.”
Lục Thanh Yến nghe thấy cái tên đó thì hoảng hồn, cơ thể cứng đờ lại, vách thịt bên trong âm đạo vô thức co rút, siết chặt lấy dương vật đang làm loạn bên trong.
“Sướng quá… kẹp chặt quá…” Tiêu Hách rên lên sung sướng, cậu càng đâm mạnh hơn, sâu hơn. “Có khi hắn đang đứng ngoài cửa kính, nhìn thấy chúng ta làm tình đấy.”
“Không… đừng nói nữa… ư…!” Lục Thanh Yến xấu hổ đến mức muốn độn thổ. Anh cố gắng giãy giụa, quay đầu nhìn ra cửa sổ đen ngòm. Bãi đỗ xe vắng lặng như tờ, nhưng lời nói của Tiêu Hách như một liều thuốc kích dục cực mạnh, đánh vào tâm lý xấu hổ và sợ hãi bị phát hiện của anh.
Tiêu Hách không cho anh cơ hội kiểm chứng. Cậu vung tay, giáng một cái tát giòn tan lên bờ mông trắng nõn đang nảy lên nảy xuống của anh.
Chát!
Lục Thanh Yến giật bắn người, hai đùi run lẩy bẩy, từ cái lỗ nhỏ dâm đãng kia, một dòng nước sướng trong suốt phun ra, tưới ướt đẫm dương vật và đùi non của Tiêu Hách.
“Lần trước em đã phát hiện ra rồi.” Tiêu Hách cười khẩy, giọng nói ma mị. “Daddy thích bị ngược đãi lắm đúng không? Càng mạnh bạo, càng thô lỗ anh càng sướng, càng chảy nhiều nước.”
“Không… a… ưm… sướng quá… hỏng mất…”
Lục Thanh Yến không thể phản bác. Cơ thể anh đã phản bội lý trí. Sự thô bạo của Tiêu Hách, nỗi sợ bị người cũ nhìn thấy, tất cả hòa quyện lại đẩy anh lên đỉnh cao của khoái cảm. Anh rên rỉ như một con thú nhỏ, hoàn toàn thuần phục dưới thân người tình trẻ.
Tiêu Hách dùng hai tay banh rộng lỗ nhỏ đã bị chịch đến sưng đỏ của anh ra, nhìn cái miệng nhỏ tham lam đang nuốt trọn lấy cây gậy thịt của mình. Hình ảnh dâm mĩ ấy khiến cậu mất hết kiểm soát. Cậu thúc những cú cuối cùng như búa tạ, đâm sâu vào tận tử cung, rồi gầm lên một tiếng, bắn toàn bộ tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong anh.
Lục Thanh Yến trợn ngược mắt, cơ thể co giật từng cơn. Dòng tinh dịch đặc sệt, nóng bỏng tràn vào tử cung, lấp đầy mọi ngóc ngách, mang theo cảm giác trướng đầy thỏa mãn.
Khi Tiêu Hách rút ra, lỗ nhỏ không thể khép lại ngay lập tức, tinh dịch trắng đục hòa lẫn với dâm thủy trào ra ồ ạt, chảy dọc xuống khe mông, nhỏ tong tỏng xuống ghế da đắt tiền.
Lục Thanh Yến ngã vật ra ghế, thở không ra hơi. Nhưng Tiêu Hách vẫn chưa buông tha anh. Cậu kéo anh dậy, bắt anh cúi xuống, dí sát mặt anh vào dương vật vẫn còn rỉ tinh của mình.
“Bắn nhiều quá, liếm sạch cho em đi.”
Lục Thanh Yến ngoan ngoãn mở miệng, thè chiếc lưỡi hồng hào ra, liếm láp từng giọt tinh dịch trắng đục trên quy đầu đỏ au, ánh mắt ngước lên nhìn cậu đầy si mê và phục tùng.
Tiêu Hách nhìn cảnh tượng ấy, máu nóng lại dồn xuống dưới. Cậu không nhịn được, lại đè anh ra ghế, chuẩn bị cho hiệp thứ hai. Lần này, cậu xoay người anh lại, tư thế doggy nhục nhã, để anh chổng mông về phía cửa sổ, còn mình thì tha hồ ra vào từ phía sau.
“Không… rút ra đi… sâu quá… ư…” Lục Thanh Yến nức nở, trán tì vào cửa kính lạnh lẽo.
“Không dạy dỗ anh, anh dám bỏ em đi theo thằng khác thì sao?”
Tiêu Hách nghiến răng, thúc mạnh một cái lút cán. Cậu muốn đánh dấu anh, muốn để lại ấn ký của mình sâu bên trong anh, để cả đời này anh không thể quên được cảm giác bị cậu chiếm hữu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận