Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiêu Nhạc vừa nói vừa nhấp mạnh rồi rút dương vật ra, đem nùng tinh màu trắng đặc sệt phun hết lên hai vú của Tiêu Tiêu. Chất lỏng theo đường cong của vú uốn lượn rồi chậm rãi nhỏ giọt, màu trắng ngà của tinh dịch đối lập với đầu vú sưng đỏ, nhìn hình ảnh chói lọi đó, hắn trầm giọng cảm thán: “Nhìn em lẳng lơ như vậy, gậy thịt của anh lại cứng mất rồi này.”
“Biến thái!”
Lâm Tiêu Tiêu thật sự sợ hãi, cuống quít dùng hai tay che khuất ngực. Hiện tại cả người đều đau, eo đau, chân đau, càng đừng nói tới hai vú.
Tiêu Nhạc nhiệt tình lấy khăn giấy lau cho cô rồi đem áo tắm choàng lên thân thể của Tiêu Tiêu.
Công việc hoàn tất, Tiêu Nhạc gặp riêng rồi đưa cho cô danh thiếp: “Hoan nghênh tùy thời gọi điện thoại cho anh, nếu anh không tiếp thì chắc chắn lúc đó bận công việc, xong việc khẳng định sẽ gọi lại cho em. Hy vọng đêm nay có thể nhận được điện thoại của em, thân thể em thật sự quá tuyệt vời, từ trước đến nay anh chưa bao giờ sướng đến thế. Em cũng thật hưởng thụ mà, phải không?”
“…” Lâm Tiêu Tiêu yên lặng rũ mi xuống, thật muốn làm bộ như không quen biết hắn.
Về tới nhà, cô mới nghĩ đến, có lẽ Phó Hi và Thẩm Thư Lạc cũng chỉ mê đắm thân thể cô như Tiêu Nhạc. Vì hắn ta nói nhiều nên cô mới rõ ràng suy nghĩ của hắn. Còn hai vị kia suy nghĩ thế nào, cô không biết, cũng không nên mơ mộng nhiều.

Đây là lần mà Lâm Tiêu Tiêu diễn thế thân mệt nhất từ trước đến giờ, không ngừng thay đổi tư thế, còn bị dâm ngữ xoay vòng tẩy não —— Tiêu Nhạc thật sự dốc cả vốn liếng chứng minh cái câu “kĩ thuật tốt” của hắn. Cô còn nghi ngờ có phải hắn dùng thuốc hay không, cả thể xác lẫn tinh thần đều mỏi mệt, cô lê bước về tiểu khu. Có một chiếc xe màu đen đang đỗ trước mặt, cô không có khí lực mà để ý nữa.
“Tiêu Tiêu.” Giọng nói của Phó Hi vang lên.
Lâm Tiêu Tiêu giật mình còn tưởng mình nghe lầm, ngẩn người, quay qua nhìn người trong xe, cố ra vẻ trấn định hỏi: “Anh tới có việc sao?”
“Anh mới biết một cửa hàng bánh kem phô mai rất ngon.” Phó Hi mở cửa xe, đi tới, đem một túi giấy hồng nhạt đưa cho cô.
“Xin lỗi, em không thích loại này.” Lâm Tiêu Tiêu tự nhủ, mình không thể nào dễ dàng bao dung việc lần trước hắn bạo hành.
Ánh đèn đường mờ nhạt chiếu vào Phó Hi, đem cái bóng của hắn kéo thật dài ra phía sau. Cái tay đưa túi cứng đờ giữa không trung, mi mắt nửa rũ, lông mi thật dài che đậy tròng mắt xinh đẹp, làm người khác không thấy được cảm xúc giấu dưới đáy mắt.
“Nếu không có chuyện gì khác, em lên nhà đây.”
“Tiêu Tiêu.” Phó Hi giương mắt nhìn cô, không chớp mắt mà thấp giọng nói, “Thật xin lỗi.”
Vì sao khi nghe hắn xin lỗi, cô lại có cảm giác đau lòng? Rõ ràng là hắn làm sai. Lâm Tiêu Tiêu không lý giải được cảm xúc của mình, cơ hồ hốt hoảng mà chạy trốn.
Đèn cảm ứng đèn ở hàng hiên vẫn chưa được sửa, chỉ có ánh trăng u ám xuyên thấu. Khung cảnh tĩnh lặng không tiếng động, một bóng người cao lớn đột nhiên nhảy ra, khiến Lâm Tiêu Tiêu thót tim.
“A!”
“Chị, cuối cùng chị cũng đã về!”
Nhờ ánh trăng, Lâm Tiêu Tiêu mới thấy rõ người đứng trước mặt —— là cậu bé mới chuyển đến cách vách Doãn Xuyên.
“Là em sao, làm chị sợ muốn chết.” Lâm Tiêu Tiêu lòng còn sợ hãi mà dựa vào hành lang trên tường, trái tim nhảy bùm bùm không ngừng.
“Cứu em với!”
Ánh sáng yếu ớt tối tăm, cô không rõ biểu tình trên mặt cậu ta, nhưng có thể nghe được tiếng kêu tha thiết. Trái tim chưa kịp buông lỏng đã giật nảy lên. Cô hỏi: “Làm sao vậy, có chuyện gì xảy ra?”
“Điều hoà nhà em hỏng rồi!” Doãn Xuyên tùy tiện mở cổ áo, năn nỉ, “Chị tốt bụng, có thể cho em ở ké một đêm không, thời tiết này mà không có điều hoà thật muốn mạng mà, chị không thể thấy chết mà không cứu chứ!”
Mùa hè không có điều hòa chính là khổ hình! Lâm Tiêu Tiêu hiểu cảm giác đó nên đành mở rộng cửa, đem cậu bé đáng thương về tị nạn. Tuy nói nam nữ hữu biệt, nhưng Doãn Xuyên trong mắt của cô chỉ là học sinh trung học, không tính là loại đàn ông nguy hiểm.
Đi vào phòng khách, dưới ánh đèn sáng ngời, Lâm Tiêu Tiêu mới phát hiện Doãn Xuyên chỉ mặc một áo thun trắng mỏng và quần đùi màu xám. Nói đến cũng kỳ quái, loại trang phục cẩu thả xấu hoắc này, trong trường học bao giờ cũng có một hai người mặc lên thật đẹp, Doãn Xuyên thuộc về kiểu một hai người đó.
“Em có thể dùng bàn trà này không ạ?” Doãn Xuyên hỏi.
“Đương nhiên là được rồi.”
Lâm Tiêu Tiêu nhìn hắn về nhà đem qua một cái cặp xách, cho rằng hắn phải làm bài tập, hảo tâm mà cắm tai nghe xem TV, tắt tiếng di động sợ âm thanh quấy rầy đến hắn. Ai ngờ, Doãn Xuyên thế nhưng từ cặp sách lấy ra hai quyển truyện tranh, ngồi dưới đất đặt lên bàn trà đọc.
“Em đang học lớp mấy?” Cô hỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận