Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nếu chăm chỉ làm việc mà được đền đáp thì đương nhiên Quý Thanh Hồng từ đó về sau đều sẽ nghe theo lời Cảnh Minh Hạo. Anh ngoan ngoãn nuốt trứng rung vào, thay sang đồ lót tình thú, ở công ty để cho hắn sờ mó tới lui rồi thỉnh thoảng còn để dươиɠ ѵậŧ cắm vào.
Cả ngày hôm đó Quý Thanh Hồng tuy eo mỏi chân đau nhưng bụng không có gì khó chịu, chứng tỏ không xảy ra việc gì nghiêm trọng.
Chỉ có tiểu huyệt là không ổn. Quý Thanh Hồng mong chờ giờ tan làm đến phát điên bởi ít nhất thì khi về nhà anh sẽ không cần cố chịu đựng, có thể phát da^ʍ mà không sợ bị đồng nghiệp phát hiện.
Đáng tiếc thay công ty lại tổ chức tiệc liên hoan chào mừng Cảnh Minh Hạo, mà Quý Thanh Hồng là “trang sức đi kèm” của hắn nên tất nhiên cũng phải có mặt cùng.
Quý Thanh Hồng từ trước đến giờ vẫn luôn không có quá nhiều cảm giác tồn tại nên chỉ yên lặng rút vào một góc ăn một mình. Anh nhìn Cảnh Minh Hạo bị chúc rượu thật nhiều, trong lòng lại thở dài nhẹ nhõm.
Cảnh Minh Hạo một khi say sẽ không cᏂị©Ꮒ anh mà chỉ biết ôm lấy anh gọi “vợ”, dùng dươиɠ ѵậŧ cọ tới cọ lui, so ra còn dễ chịu hơn nhiều so với việc bị hắn cắm vào.
Chẳng qua vài người đồng nghiệp uống vào nhiều quá. Nơi bọn họ tổ chức là địa điểm khá tốt, đồ ăn rất ngon, khuyết điểm duy nhất chính là đặt tiệc ở nhà hàng giữa vùng ngoại ô.
Sau một hồi thương lượng, mọi người quyết định cùng nhau ngủ lại đây một đêm, bởi rốt cuộc thì cũng chẳng ai có phương tiện để về nhà. Những người khác không ở trong tình huống đặc thù như Quý Thanh Hồng nên đều dễ dàng gật đầu đồng ý.
Đến phiên Quý Thanh Hồng, anh cũng chỉ có thể vừa kẹp hai quả trứng rung trong tiểu huyệt vừa cắn răng gật đầu, trong lòng âm thầm mắng mỏ Cảnh Minh Hạo.
Cũng may đêm nay anh không cần ngủ chung phòng với Cảnh Minh Hạo, sẽ không bị hắn sờ mó. Anh lấy trứng rung ra, tắm rửa qua rồi chui vào ổ chăn ngủ.
Quý Thanh Hồng vươn tay sờ soạng song huyệt hơi sưng đỏ của mình mà trong lòng kỳ lạ thay lại cảm thấy thật may mắn.
Ít nhất không bị Cảnh Minh Hạo lăn qua lộn lại nữa.
Tưởng tượng đến gương mặt Cảnh Minh Hạo, Quý Thanh Hồng liền cảm thấy
Đáng tiếc là anh vừa nằm xuống chưa được bao lâu thì ngoài cữa đã vang lên tiếng gõ. Người gõ là một nam đồng nghiệp, hắn ngượng ngùng cười bảo Quý Thanh Hồng mình định thảo luận một hạng mục công việc với Cảnh Minh Hạo nhưng lại ngại quấy rầy hắn, hi vọng anh có thể đi cùng.
Quý Thanh Hồng cạn lời nhưng bởi vì tính anh tốt, gã đồng nghiệp tỏ vẻ đáng thương cầu xin mấy câu đã khiến anh chịu thương chịu khó bò dậy từ trên giường, choàng lên người chiếc áo ngủ rồi cùng gã đến phòng Cảnh Minh Hạo.
Trước của phòng Cảnh Minh Hạo là một nữ đồng nghiệp ăn mặc phóng đãng. Ả nhìn thấy Quý Thanh Hồng bèn làm ra vẻ xấu hổ cong môi cười, mặt ửng hồng phơi phới: “Xin lỗi, có chuyện gì thì để mai nói sau. Anh Minh Hạo ngủ mất rồi.”
Lúc này, gã đồng nghiệp nam cũng lôi kéo Quý Thanh Hồng: “Ầy, cậu cũng đừng nóng giận nhé. Đàn ông mà, ai mà chả vậy!”
Nữ đồng nghiệp cũng nhìn Quý Thanh Hồng mỉm cười giả lả.
Bọn họ đều cho rằng Quý Thanh Hồng thoạt nhìn rất dễ tính kia sẽ biết khó mà lui. Như vậy, bọn họ sẽ có thời gian từ từ xử lý thành phần cứng đầu Cảnh Minh Hạo này.
Nhưng mà Quý Thanh Hồng lại trực tiếp trở tay đẩy bay gã đồng nghiệp nam, còn thuận tiện xô ngã luôn ả nữ đồng nghiệp nọ. Anh thuận tay cầm lên cây gậy không biết để làm gì bên cạnh, nổi giận đùng đùng xông tới phía chiếc giường ngủ lớn trong phòng.
Ả đàn bà không màng vết thương vì té ngã, kinh ngạc mở to mắt nhìn. Sao Quý Thanh Hồng dám làm thế? Em gái tên này cũng đã chết rồi, hiện tại đối với Cảnh Minh Hạo thì Quý Thanh Hồng đơn thuần chỉ là cục nợ kéo chân sau thôi mà?

Bình luận (0)

Để lại bình luận