Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Dục Vọng Và Nước Mắt
Anh ấy nghe thấy rồi sao? Nghe thấy hết toàn bộ chuyện mình lén lút ăn trộm tinh trùng của anh ấy rồi sao? Đầu óc Lâm Nhạc trống rỗng, trống ngực đập liên hồi như trống trận. “Chú… chú bình tĩnh. Buông tôi ra… cháu…” Lâm Nhạc lúng túng đẩy mạnh vào vòm ngực săn chắc của anh nhưng anh vững như một bức tường thành.
“Không muốn phá vỡ hạnh phúc của chú là có ý gì? Giải thích rõ ràng từng chữ ra cho tôi!” Mộ Thần gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu găm chặt vào khuôn mặt hoảng loạn của cô. Lâm Nhạc thở phào nhẹ nhõm một cái. Hóa ra anh ta chỉ nghe được đoạn cuối chém gió linh tinh, chưa hề nghe thấy khúc xác nhận con cái. Cô cắn môi, cố gồng mình tỏ ra bất cần: “Thì là chuyện phiếm thôi. Có gì đâu mà giải thích!” “Chuyện phiếm sao lại réo tên tôi vào? Khai thật đi, có phải cái đầu nhỏ nhắn của em lại đang tính toán đường lui, vứt bỏ tôi mà chạy trốn theo thằng khác đúng không?” Mộ Thần ép sát hông mình vào háng cô. Cây dương vật bên dưới lớp quần âu vì tức giận và ghen tuông mà đã cương cứng một vòng tròn cộm lên, hung hăng cọ xát vào mép đùi non nớt của cô.
Hơi nóng rực từ hạ bộ anh truyền sang khiến Lâm Nhạc rùng mình, cô bé bên dưới chiếc quần lót ren vô thức co thắt rỉ ra một đợt nước dâm ngứa ngáy. Sự nhục nhã và tủi thân bùng lên, cô uất ức quát thẳng vào mặt anh: “Đúng thế đấy! Tôi muốn trốn khỏi chú! Tôi tởm lợm không muốn nhìn thấy cái mặt giả tạo của chú nữa! Chú sắp vạch chân con ả kia ra đính hôn, rước ả về làm vợ rồi thì buông tha cho mẹ con tôi đi! Chú có tư cách chó gì mà quản cái lồn của tôi!”
Lời nói thô tục, bạo liệt của cô như đổ dầu vào ngọn lửa ghen tuông điên cuồng của Mộ Thần. Anh không chịu buông, ngược lại càng siết chặt vòng tay, ép đôi gò bồng đảo căng mẩy của cô ma sát dữ dội vào lồng ngực mình. “Bỏ ra!” Lâm Nhạc phát điên, hai bàn tay nhỏ bé đấm thùm thụp vào bờ vai vạm vỡ của anh. Cô mắng chửi xối xả, nước mắt tuôn rơi lả chã. “Chú nghĩ chú là ai hả? Chú dựa vào cái quyền gì mà chà đạp tôi? Đồ lưu manh! Đồ đàn ông rác rưởi khốn nạn!”
Những cú đấm yếu ớt nện lên ngực không mảy may làm Mộ Thần xây xát, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi gò má thanh tú của cô lại như a-xít ăn mòn trái tim anh. Nhìn cô gái nhỏ khóc đến nấc lên từng hồi, mọi cơn giận dữ, ghen tuông trong anh bay sạch sành sanh. Lực đánh của cô yếu dần rồi buông thõng. Mộ Thần thở dài não nề, vòng đôi tay săn chắc ôm trọn cơ thể mềm mại, run rẩy của cô vào sát lồng ngực nóng rực của mình. Anh dúi cằm vào mái tóc thơm mùi hoa bưởi của cô, hít hà thật sâu, giọng trầm ấm khàn khàn dỗ dành: “Ngoan… đừng khóc. Là chú sai. Là chú ghen tuông ngu ngốc nên mới lớn tiếng với Nhạc Nhạc. Chú thề sẽ không bao giờ quát nạt em nữa… Xin lỗi em.”
Sáng hôm sau, Lâm Nhạc lết tấm thân mệt mỏi với đôi mắt sưng húp như quả nhót đến Mộ thị. Đêm qua khóc cạn nước mắt, cô chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành kiếp nạn này. Cô bước thẳng vào văn phòng chủ tịch, ném bịch bản vẽ thiết kế “Trái tim tan vỡ” lên mặt bàn kính, giọng lạnh băng không chút cảm xúc: “Bản thiết kế ngài chủ tịch yêu cầu đây. Mời ngài kiểm tra xem đã vừa cái nhãn quan hay chưa. Nếu xong rồi thì tôi đi.”
Mộ Thần ngồi tựa lưng vào ghế da, dương vật bên dưới vẫn còn hơi râm ran ngứa ngáy khi nhớ lại thân hình mềm mại của cô trong vòng tay đêm qua. Anh chẳng buồn liếc mắt nhìn đống bản vẽ rác rưởi kia lấy một giây. Ánh mắt sâu thẳm, si tình của anh dán chặt vào khuôn mặt nhợt nhạt, lạnh lùng và đôi mắt sưng húp của cô. Vẫn còn giận dỗi sao? Đêm qua dỗ dành xoa nắn mãi mà cái lồn nhỏ này vẫn còn ngậm bồ hòn à? Thấy anh cứ đực mặt ra nhìn mình trân trân, Lâm Nhạc bực bội: “Không có ý kiến gì thì tôi xin phép ra ngoài làm việc.”
“Khoan đã!” Mộ Thần bật dậy, đôi chân dài sải bước nhanh tiến về phía cô. Anh hạ giọng, e dè như một con cún lớn sợ bị chủ mắng: “Em… vẫn còn giận chú sao?” “Chủ tịch Mộ, xin ngài tự trọng. Giờ làm việc cấm bàn chuyện yêu đương xác thịt cá nhân!” Lâm Nhạc dứt khoát quay lưng dập gót giày bỏ đi thẳng, để lại vị tổng tài bá đạo đứng vò đầu bứt tai, dương vật cương cứng vì bức bối không có chỗ xả. Làm sao để dỗ cái mỏ hỗn bướng bỉnh này nện một trận cho hả giận đây?

Bình luận (0)

Để lại bình luận