Chương 340

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 340

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phụ thân của Khúc Vãn Dao thấy vậy vô cùng lo lắng, nghĩ con gái mình yếu ớt nên mới hay hôn mê như vậy.
Trong tình thế cấp bách, ông đã mang một cậu bé có thân thể khỏe ma͙nh ở bên ngoài về, định gie0 cổ đồng mệnh lên người cậu để mượn mạng sống của cậu cứu lấy con gái mình.
Bề ngoài cậu bé tỏ vẻ ngoan ngoãn nhưng ban đêm lại muốn chạy trốn.
Khi còn nhỏ, Chức Vụ nửa tỉnh nửa mơ mở cửa thấy cậu bé đang vất vả trèo qua tường, nàng liền chạy chân trần đến góc tường rồi kéo một chiếc giỏ tre ra, ngây thơ nhắc nhở “Chạy từ đây đi.”
Y nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh lùng và hỏi “Ngươi sắp chết rồi, sao còn muốn giúp ta chạy trốn?”
Dù nàng có lòng tốt nhưng lẽ ra nàng phải hiểu cách của cha nàng cũng sẽ không hại y chết.
Nhưng nếu y trốn đi, nàng chắc chắn sẽ chết.
Chức Vụ không biết tại sao.
Nàng không nhớ được nhiều ký ức, chỉ là nàng bệnh tật nên thần trí mơ hồ, không thể nhớ rõ nhiều chuyện.
“Nhưng… mong muốn của tiểu ca ca cũng rấtquan trọng.”
Vì mong muốn của y rấtquan trọng.
Vì vậy dù cổ đồng mệnh mà cha Khúc Vãn Dao gie0 lên sẽ không giết chết y thì nàng cũng không muốn ép buộc y chút nào.
Cậu bé trốn thoát qua lỗ chó.
Chức Vụ nhận ra y làm rơi ngọc bội trên mặt đất.
Nàng chạy ra ngoài nhưng không tìm thấy y đầu, đành phải đặt ngọc bội vào góc tường, khẽ nói “Ngọc bội của huynh rơi rồi, nếu nó quan trọng thì nhớ nhặt lại nhé.”
Nói xong, nàng bò lại qua lỗ chó rồi mệt mỏi trở về phòng ngủ.
Không lâu sau khi tiểu cô nương rời đi, một bàn tay nhỏ nhắn bẩn thỉu nhặt lấy ngọc bội trên mặt đất.
Ánh mắt Yến Ân hơi phức tạp, nhưng hình như không có ý định đồng cảm với nàng.
Đến sáng hôm sau, Khúc lớn phu mới phát hiện Yến Ân đã bỏ trốn.
Ông vội vã đi tìm, nhận ra cậu bé đang ngủ say trên đống rơm cách đó không xa.
Khúc lớn phu cắn răng, lấy khăn tẩm thuốc mê phủ lên mặt cậu bé, miệng thở dài “Xin lỗi.”
Chỉ vì muốn cứu con gái mình, ông buộc phải làm vậy.
Ông ôm đứa trẻ trở về mà tɾong lòng vẫn thắc mắc Không hiểu sao cậu bé này có cả một đêm để trốn thoát nhưng lại không chạy xa được…
Sau khi gie0 cổ đồng mệnh, ma khí phát hiện Khúc Vãn Dao vốn nên chết lại thực sự sống lại nhờ mệnh số đặc biệt của Yến Ân, hồn phách của nàng ấy bắt đầu hồi phục̶.
Nhờ vào chủ nhân mà số mệnh vốn đã định sẽ chết của nàng ấy không còn bị đe dọa nữa, nhưng điều đó cũng có nghĩa là không thể dung nạp hồn phách của Chức Vụ nữa.
Khúc Vãn Dao cực kỳ may mắn khi có được cơ duyên này, đẩy một phần hồn phách của Chức Vụ ra ngoài.
Ma khí đành phải ôm hồn phách đó đi lang thang khắp nơi.
Cho đến khi lệ khí tɾong cơ thể Cố Phán Thanh tiêu tan, nó liền nhanh chóng đẩy hồn phách vào cơ thể nàng ta.
Ma khí gửi gắm một giấc mộng đến Chức Vụ, dùng đầu óc độc ác của nó nghĩ ra một kế hoạch hướng dẫn nàng chỉ cần làm the0 như vậy, sau khi khiến thân thể Cố Phán Thanh tiêu vong thì nàng sẽ có thể sống lại khỏe ma͙nh.
Nhìn thiếu nữ cái hiểu cái không, có vẻ cũng đã lý giải the0 cách của mình, ma khí liền lặng lẽ rời đi.
Hồi Xuân Đan được luyện ra tɾong thế giới trùng sinh chứa đầy chấp niệm của chủ nhân ở kiếp trước, lần này có thể cứu sống cơ thể nàng.
Khi đó hồn phách sẽ quay trở lại cơ thể nàng, nhờ vào chấp niệm của chủ nhân kiếp trước mà sống viên mãn một kiếp.
Như vậy, ma khí đã h0àn thành nhiệm vụ của chủ nhân nên trở về cơ thể của chủ nhân.
Ngày mà ma khí trở về cơ thể của chủ nhân, sự dao động của ma khí khiến chủ nhân nhìn thấy kiếp trước của mình.
Với sự thông minh của chủ nhân, hiển nhiên y cũng sẽ nhanh chóng nhận ra tất cả những gì xảy ra tɾong kiếp này đều là kết quả mà y cầu xin kiếp trước.
Sau khi chết, y sẽ bị đày xuống địa ngục vô tận, vĩnh viễn không được luân hồi.

Thời gian trôi qua rấtlâụ
Ma khí chờ đến khi chủ nhân rơi xuống địa ngục, h0àn toàn hợp nhất với chủ nhân, xem như mình đã h0àn thành sứ mệnh.
Mãi cho đến hàng ngàn năm sau, khi mặt đất nứt ra tạo thành một vực sâu Hắc Uyên, những quái vật tɾong địa ngục đều chạy thoát ra ngoài.
Sợi ma khí trên cơ thể Yến Ân gặp lại Chức Vụ chủ nhân của một hồn một phách kia.
Nó đã từng ở bên cạnh hồn phách đó rấtlâu, nhưng thiếu nữ trước mắt lại không phải hồn phách ấy, mà là người thiếu mất một hồn một phách kia…
Ma khí lập tức cảm thấy khó hiểụ
Cho đến khi bị chủ nhân ném vào Hắc Uyên đen ngòm, nó được lệnh phải tìm lại hồn phách đó.
Ma khí cảm thấy cảnh tượng này hơi quen thuộc nhưng không thể nhớ ra được, liền bước vào vòng luân hồi bên tɾong Hắc Uyên, bắt đầu lặp lại những việc từng làm trước đây.

Bình luận (0)

Để lại bình luận