Chương 341

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 341

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lục Soát
Ánh mắt của bà Vương đột nhiên trở nên sắc bén: “Như vậy nói cách khác ở đây có người thừa dịp tôi không chú ý trộm vòng tay của tôi đúng không? Là ai? Chẳng lẽ là nhân viên phục vụ nào sao!”
Nhân viên phục vụ cảm thấy vô lý mà trợn tròn mắt trên mạt viết đầy oan uổng.
Con ngươi Hạ Tuyết Thuần đảo một vòng, cô ta mềm mại mở miệng: “Tôi cảm thấy, cô tám nhà họ Bùi rất khả nghi.”
Cô ta nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Dù sao vừa rồi tôi tận mắt thấy cô ta lén lén lút lút.”
Mọi người quanh bàn tròn nhao nhao quay đầu nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Đôi mắt kinh ngạc kia tràn đầy ý xem kịch vui.
Bà cụ Vương lạnh lùng nhìn Kiều Sở Sở: “Cô Bùi, có phải cô nên giải thích không?”
Kiều Sở Sở nghiêng đầu, rộng rãi nhìn bà ta: “Giải thích cái gì? Cô ta nói cái gì thì là cái đó sao, đã lớn vậy rồi, chắc đầu óc không phải để trang trí đâu nhỉ?”
Bà cụ Vương: “?”
Kiều Sở Sở cười lạnh một tiếng.
Cô nghĩ tới bản thân trong tuyến thời gian đầu tiên.
Khi đó, Hạ Tuyết Thuần vu oan cho cô, cô rất phẫn nộ: “Tôi vốn chưa từng nhìn thấy vòng tay gì.”
Hạ Tuyết Thuần lập tức khích cô: “Nếu không phải cô thì soát người đi!”
Lúc đó cô mở hai tay ra, để vệ sĩ nào đó tới lục soát: “Lục soát! Cho các người lục soát!”
Vì vậy nhân viên phục vụ rất vui sướng mà tìm được vòng tay trong túi cô.
Cô rất vui sướng mà chấn động.
Rất vui sướng mà bị đuổi ra ngoài.
Rất vui sướng bị làm bẩn thanh danh trong giới.
Kiều Sở Sở tỉnh lại từ trong hồi ức, chậm rãi lộ ra nụ cười nắm chắc thắng lợi trong tay: “Đúng rồi, tôi cũng nhìn thấy Hạ Tuyết Thuần lén lén lút lút, xem ra hai chúng tôi đều có hiềm nghi rồi.”
Hạ Tuyết Thuần cảm thấy vô lý mà trừng to mắt: “Cô đừng vu oan tôi, tôi không trộm vòng tay!”
Kiều Sở Sở không rảnh để ý cô ta, dứt khoát đi tới trước mặt bà cụ Vương: “Tôi chỉ hỏi một câu, bà Vương, tôi đường đường là cô tám nhà họ Bùi, bà cảm thấy tôi sẽ trộm vòng tay của bà sao?”
Hạ Tuyết Thuần cũng nhìn về phía bà Vương xin giúp đỡ: “Bà Vương, tôi không trộm! Bà phải tin tôi!”
Bà Vương nhíu mày, thăm dò mà nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Có trộm hay không, lục soát một cái sẽ biết.”
Kiều Sở Sở cong môi: “Ồ? Chỉ lục soát tôi sao?”
Bà Vương hất cằm, mặt mày lộ ra vẻ sắc bén: “Lục soát cô trước.”
Mắt Kiều Sở Sở lộ ra vẻ hung ác: “Nếu tôi không chịu thì sao?”
Mặt bà Vương trầm xuống: “Vậy chứng minh cô khả nghi.”
Kiều Sở Sở cười gằn: “Bà dựa vào đâu xác định tôi đáng nghi? Xác định của bà là con khỉ khô gì?”
Mọi người kinh ngạc trợn tròn mắt.
Bậc con cháu như cô mà dám nói thế sao?
Bà Vương càng tức giận, cao giọng: “Cô nói gì?”
Kiều Sở Sở đứng thẳng người, từ trên cao nhìn xuống bà a: “Tôi được mời tới, không phải xin ai để tới. Hôm nay nếu Kiều Sở Sở tôi để cho bà soát người, mặt mũi tôi để ở đâu?”
Gương mặt già nua của bà Vương chậm rãi hiện lên vẻ tức giận: “Vậy chính là cô có tật giật mình.”
Kiều Sở Sở dồn ép: “Người tình nghi thứ hai vẫn chưa soát người, bà dựa vào đâu nói tôi có tật giật mình?”
Mặt bà Vương trầm xuống, bà ta tức giận nói: “Chẳng lẽ cô Hạ sẽ vừa ăn cướp vừa la làng?”
Hạ Tuyết Thuần tức giận không thôi: “Bà Vương bà không cần giải thích giúp tôi, tôi sẽ cởi quần áo! Cho mọi người thấy tôi trong sạch cỡ nào!”
Lam Anh lập tức hùa theo: “Đúng! Tuyết Thuần cô lập tức cho Kiều Sở Sở xem người thật sự trong sạch là thế nào đi!”
Hạ Tuyết Thuần trở tay cởi quần áo.
Lật ngược lại.
Vẩy thật mạnh.
“Lộp cộp!”
Một chuỗi vòng tay kim cương hồng rơi ra.
Hạ Tuyết Thuần: “?”
Lam Anh: “?”
Vị khách trên bàn tròn kinh ngạc mở to mắt: “Đây không phải là vòng tay của tôi sao? Ôi chao, vòng tay của tôi rơi lúc nào vậy?”
Hạ Tuyết Thuần ngạc nhiên, tay vô thức lại run lên.
“Leng keng!”
Một cái vòng cổ paraiba rơi ra.
Một vị khách khác khiếp sợ sờ xương quai xanh một cái: “Vòng cổ của tôi mất hồi nào?”
Lại run run.
Rơi ra một cái vòng cổ kim cương hồng.
Người phụ nữ bị trộm vòng cổ sởn hết cả gai ốc: “Trời ạ cô cũng đói khát quá rồi đó, rốt cuộc cô trộm bao nhiêu thứ vậy?”
Biểu cảm của các vị khách dần dần trở nên kinh ngạc: “Đúng đó, đây không phải giới thiệu bạn, đây là gặp mặt làm quen đạo tặc sao?”
“Đúng vậy, còn vu oan cho cô Kiều!”
Hạ Tuyết Thuần chớp mắt thật mạnh, xác nhận châu báu dưới đất không phải ảo giác, tay chân đều mềm nhũn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận