Chương 341

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 341

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chức Vụ vốn đang đi cùng Yến Ân tɾong Hắc Uyên.
Nhưng khi chạm vào một vết nứt phát sáng, nàng lập tức bị chuyển đến nơi này.
Nơi đây non xanh nước biếc, tiếng Trim hót ríu rít như không có gì khác biệt với thế giới bên ngoài.
Chức Vụ còn gặp một phu nhân xinh đẹp đang hôn mê tɾong rừng.
Nàng hơi do dự rồi cho bà uống viên đan mà Yến Ân đã cho nàng trước đó để phòng thân.
Không lâu sau, phu nhân xinh đẹp đó tỉnh dậy, tự vỗ đầu và lẩm bẩm “Chỉ nếm thử một miếng thịt bò cạp mà đã ngất xỉụ”
“Sao lại thế này… chẳng lẽ là g͙ià rồi sao…”
Sau khi phu nhân phản ứng lại đã vội vàng cảm tạ Chức Vụ và muốn sao nàng lại xuấthiện ở đây.
“Có lẽ bí cảnh này vẫn chưa đến thời gian mở cửa…”
Bà cười rấtdịu dàng, nhưng khi nhìn Chức Vụ thì ánh mắt tinh khôi của bà cũng không khỏi bối rối.
Khi biết Chức Vụ không thể nói, bà vô cùng ngạc nhiên, cảm thấy một mỹ nhân da trắng như tuyết dung mạo như hoa lại không thể nói chuyện, như một chiếc bình hoa quý hiếm bị nứt, khiến người ta nhìn thấy liền sinh lòng thương cảm.
Ánh mắt của phu nhân mềm mại như nước xuân, bà nhẹ nhàng nắm lấy tay thiếu nữ, để nàng viết chữ tɾong lòng bàn tay mình.
Chức Vụ vốn không quen bị người lạ chạm vào, nhưng khi bàn tay nhỏ bé của nàng đột nhiên được đôi tay ấm áp mềm mại nắm lấy khiến nàng bất ngờ nhưng không hề thấy khó chịụ
Có lẽ vì cả hai nắm tay nhau ngay lần đầu tiên gặp gỡ nên khoảng cách xa lạ giữa họ tự nhiên cũng được xoá đi.
Khi biết được tuổi của Chức Vụ, phụ nhân thở dài nói “Đã mười năm rồi, con của ta chắc cũng bằng tuổi con.”
Bà nói xong dừng lại một chút rồi hỏi thăm “Phải rồi, phụ mẫu của con đâu, phụ mẫu con biết con mất tích chắc sẽ lo lắng lắm phải không?”
Chức Vụ thoáng trầm mặc, lại nói cho bà biết Có lẽ phụ mẫu sẽ không thích nàng.
Phu nhân dịu dàng nói “Đứa nhỏ ngốc này, trên đời này làm gì có cha mẹ nào lại không thích con cái của mình chứ.”
Bà vô cùng dịu dàng và kiên nhẫn, đối xử với người lạ cũng rấthiền lành thân thiện.
Chức Vụ thường không có sức chống lại với những người như vậy, thậm chí dưới sự quan tâm của bà ấy, nàng còn kể lại chuyện sau khi về Vân Thanh Tông, chỉ là giấu đi những chi tiết quan trọng về Vân Thanh Tông.
Để bà ấy hiểu rằng nàng thực sự không phải là một đứa con được phụ mẫu yêu thương.
Phu nhân nghe xong, đôi mắt hơi đỏ lên, không ngờ một tiểu cô nương trẻ như vậy lại phải trải qua nhiều bất công đến thế.
Bà ấy nói “Ta bấm đốt tay tính ra không lâu nữa ta sẽ được về nhà. Khi đó ta sẽ đưa con trở về với song thân con nhé?”
Chức Vụ lắc đầu, rõ ràng nàng không muốn quay lại đó nữa.
Ở Vân Thanh Tông không ai thích nàng.
Nàng cảm thấy… không vui vẻ.
Đứa trẻ đáng thương như vậy, khiến Vân phu nhân nhìn thấy mà vô cùng đau lòng.
Bà thở dài “Thôi được, khi ta ra khỏi đây, con cũng có thể đến nhà ta chơi.”
Nói xong, bà ấy liền đưa cho Chức Vụ một thứ làm tín vật.
Lúc này Chức Vụ mới không từ chối.
Một lúc sau, một nam nhân râu dài khác cũng nhanh chóng tìm đến.
Vân phu nhân giới thiệu với Chức Vụ rằng nam nhân trung niên này là trượng phu của bà.
“Nếu con không có cách nào để rời khỏi đây thì sau này có thể đi cùng chúng ta nhé?”
Nam nhân trung niên nhìn Chức Vụ một lượt, cảm thấy nàng hơi quen mắt, càng không thể tin rằng một thiếu nữ yếu ớt như nàng lại có thể vào được bí cảnh này.
“Cửa ra vào nơi này rõ ràng vẫn chưa mở…”
Vân phụ vừa định tiến tới hỏi thăm thì nhìn thấy tɾong bí cảnh xuấthiện một người thứ tư ngoài ba người bọn họ.
Yến Ân cầm mảnh thần hồn của Chức Vụ lần the0 tìm đến đây.
Trước khi Vân phu thê kịp phản ứng, thiếu nữ như tìm được người thân, nhanh chóng đứng dậy bước đến bên cạnh y.
Yến Ân nắm lấy tay nàng, không thèm liếc nhìn đôi phu thê kia một cái, trực tiếp đưa nàng quay về từ vết nứt.
Khi hai người trẻ tuổi biến mất tɾong chớp mắt, Vân phu nhân mới giật mình phản ứng lại.
“Người đó rõ ràng là…”
“Hình như là… là Ma tôn của Yếm Uyên Cung?”
Vân phụ dựa vào một lần thoáng thấy chủ nhân Diệt Uyên Cung từ mười năm trước đã đoán ra thân phận của y, giọng nói càng thêm ngạc nhiên.
“Chẳng trách tiểu cô nương đó thiếu mất một hồn một phách nhưng lại không hề hấn gì…”
Vân phu nhân càng thêm thương cảm “Làm sao mà con bé lại thiếu mất một hồn một phách?”
Bà lẩm bẩm “Ta nhớ khi A La còn nhỏ hồn phách cũng không ổn định, nếu không có ngọc bội trấn hồn thì có lẽ cũng khó mà sống sót…”
Vân phụ an ủi bà “Dù sao thì vài ngày nữa đúng kỳ hạn mười năm bí cảnh này sẽ mở ra, đến lúc đó chúng ta sẽ về nhà và đoàn tụ với con.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận