Chương 342

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 342

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi trở lại Yểm Uyên Cung, Yến Ân đưa mảnh thần hồn mình tìm được cho Chức Vụ.
“Ta vẫn chưa rõ đó là loại cây gì?”
Chức Vụ biết được mình là một gốc cây từ hàng vạn năm trước, cảm thấy vô cùng mới mẻ, lập tức hỏi y liệu nàng có thể nở hoa không.
Nhận ra khi nàng nhắc đến chuyện bản thân có thể nở hoa, đôi mắt bỗng trở nên tɾong sáng như một đứa trẻ.
Yến Ân thu hết biểu cảm ngây thơ của nàng vào tɾong mắt, hững hờ đáp “Chắc là có.””
Y muốn dung nạp mảnh thần hồn đó vào cơ thể thiếu nữ.
Chức Vụ vô thức hỏi y làm sao để nó hoà tan tɾong người nàng?
Dù sao các tu sĩ thường sẽ tu luyện để dung nạp mảnh thần hồn vào người họ.
Nhưng Chức Vụ không biết…
Nghe vậy, Yến Ân nhìn nàng chăm chú rồi cho mảnh thần hồn của nàng vào miệng y.
Cả người thiếu nữ chợt run lên, cảm ứng đặc biệt giữa nàng và mảnh thần hồn khiến nàng có cảm giác như đang trần ͙truồng bị y nuốt vào miệng…
Sau đó y hôn lên môi nàng, chuyền mảnh thần hồn vào miệng nàng.
Khi bị hôn đến mức má nàng ửng hồng, thiếu nữ không nhịn được ngượng ngùng hỏi “Những người khác cũng dung nạp mảnh thần hồn vào người như vậy sao?”
“Không hẳn…”
Yến Ân vuốt nhẹ môi nàng, giọng khàn khàn “Chỉ là muốn nếm thử hương vị của nàng thôi.”
Y vừa dứt lời, gương mặt thiếu nữ càng đỏ bừng hơn.
Sau khi phu thê chưởng môn Vân Thanh Tông trở về tông môn hơn nửa tháng vẫn chưa tiết lộ bất kỳ thông tin nào ra ngoài.
Thay vì nhận sự chúc tụng từ mười một tông môn khác, phu thê họ chỉ một lòng muốn đoàn tụ với gia đình.
Sau gần một tháng chung sống, cảm xúc gặp lại người thân sau thời gian dài xa cách mới dần bình thường lại.
Tuy nhiên lớn sư huynh Phù Cảnh vẫn luôn có vẻ như muốn nói điều gì đó lại thôi.
Cho đến khi Vân phu nhân tinh tế nhận ra điều này, bà đã gọi riêng Phù Cảnh đến.
Phù Cảnh quỳ xuống, ôm một tiểu linh miêu bị thương, lòng đầy áy náy kể ra câu chuyện tráo đổi hai đứa trẻ.
Ban đầu y cũng không muốn nói ngay, sợ sẽ kích động tâm trạng của phu thê Chưởng môn vừa từ bí cảnh trở về.
Nhưng nếu điều này hại chết con ruột của họ thì thì y thân là Đại sư huynh của Vân Thanh khó có thể tha thứ cho bản thân.
Lúc đầu Vân phu nhân nghe mà đầu óc mơ hồ.
Khi nghe đến đoạn đứa trẻ bị một thôn phụ từng được cứu năm xưa tráo đổi, bà lập tức cảm thấy chóng mặt.
Tiểu linh miêu bị thương tɾong lòng Phù Cảnh vốn là linh Vụ.
Khi linh miêu trở về tɾong tình trạng bị thương nặng̝ và mất linh khế, y còn không nhận ra đó là linh sủng của Chức Vụ.
Cho đến khi y nhìn thấy hoa văn đặc biệt dưới chân linh miêu và tình cờ tìm thấy lá bùa truyền tin bị hỏng gần Hắc Uyên, đó là thứ mà y đã đưa cho Chức Vụ, y sợ Chức Vụ cũng gặp phải chuyện chẳng lành.
Nhưng khi Vân phu nhân nghe đến tên “Chức Vụ,” bà nhanh chóng liên tưởng đến thiếu nữ cùng tên bà đã gặp tɾong bí cảnh.
Thiếu nữ bị Nhị sư huynh bỏ lại ở Hắc Uyên, còn lá bùa truyền tin mà Đại sư huynh đưa cho nàng cũng đã bị hỏng.
Vậy nên thiếu nữ bị ném vào Hắc Uyên rơi vào tuyệt lộ, không còn cách nào khác chỉ có thể để linh sủng của mình đi…
Lúc này Vân phu nhân chợt hiểu ra mọi chuyện.
Những người mà thiếu nữ giấu tên tránh nhắc đến, giờ đây đã khớp với từng người tɾong Vân Thanh Tông.
Vậy nên khi thiếu nữ bị Vân La đẩy ngã, không chỉ té rách tay mà còn bị hỏng là bùa truyền tin.
Điều này đã dẫn đến việc sau khi rơi vào Hắc Uyên, Chức Vụ thậm chí không thể cầu cứu Đại sư huynh.
Vân phu nhân sững sờ, nỗi đau đớn như bị đâm xuyên tim ập đến rồi đột ngột ngã xuống đất.
Phù Cảnh đang chờ đợi sư mẫu trừng phạt, thấy vậy thì hoảng hốt, vội vã gọi người vào giúp.
Tối hôm đó, Vân La vội vã đến phòng để thăm Vân phu nhân người vừa bất ngờ ngất xỉụ
Nhưng Vân phu nhân vốn luôn dịu dàng dễ gần lúc này đang dựa vào lòng Vân phụ, khuôn mặt lạnh lùng như băng sương.
Khi Huyền Chiêu cũng đến, Vân phu nhân đột nhiên hỏi “Có phải ngươi đã ném A Vụ vào Hắc Uyên không?”
Sắc mặt Huyền Chiêu thay đổi, bị bóc trần trước mặt mọi người, hắn không dám phản bác tiền bối, chỉ im lặng cúi đầu rồi đột ngột quỳ xuống.
Vân La đứng ngây ra, không biết nghĩ gì, the0 bản năng muốn bước lên cầu xin cho Huyền Chiêụ
“Mẫu thân… Sao Nhị sư huynh có thể làm chuyện như vậy được? Có lẽ huynh ấy không cố ý…”
Vân La nghĩ Huyền Chiêu là người tốt, nếu hắn có làm gì sai thì chắc hẳn có ẩn tình gì đó, nên để người tɾong tông môn điều tra rõ ràng.
Vân phu nhân nhớ lại thiếu nữ tɾong bí cảnh, tɾong nỗi tuyệt vọng thậm chí đã từ bỏ mạng sống để cứu một con linh miêụ
Một đứa trẻ tốt bụng như vậy lại chính là con gái của bà, nhưng vì trở về nhà cha mẹ lại phải chịu đựng biết bao oan ức…
Thậm chí tiểu cô nương vốn khỏe ma͙nh sau khi gặp lại mẹ ruột đã biến thành một người câm…
Đầu Vân phu nhân đau nhức dữ dội, bà đẩy Vân La đang muốn bước lên cầu tình cho Huyền Chiêu ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận