Chương 347

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 347

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

346 Lục Nhất Hoài đưa cô đi 2
“Bạn trai em cũng không có đối xử tốt với em như thế.”
Giọng nói của cô không lưu loát “Ở bên nhau được mấy tháng, anh ấy chưa từng nói một câu thích em, cũng không vì em làm những chuyện như học tỷ đã kể, bình thường đều là em chủ động liên lạc với anh ấy, trước đó mấy ngày anh ấy còn đối xử với em lúc lạnh lúc nóng….”
“Thậm chí… Thậm chí lúc trở về Đế Đô, anh ấy còn không nói cho em biết, bỏ em lại một mình ở Tây Xương.”
Trong lời nói của Lâm Chi Nam không còn sự ngọt ngào như vừa rồi “Bây giờ suy nghĩ lại, lớn khái có lẽ từ đầu đến cuối chưa từng yêu.”
Nói xong thì kéo cửa rời đi, két một tiếng, giống như tiếng gào thét tuyệt vọng của con thú nhỏ.

Chiếc xe Hummer đi tới đi lui, đi theo bóng dáng kia ba con phố, nhìn dáng vẻ lảo đảo của cô, không còn dáng vẻ tiểu khổng tước kiêu ngạo như trước kia, nhìn bả vai trùng xuống, đầu buông thõng, giống như bị thứ gì đó đánh cho không gượng dậy nổi.
Giây phút này, tim Lục Nhất Hoài như bị dao cắt.
Bàn tay giữ chặt vô lăng, sau cùng chỉ giẫm nhẹ lên chân ga, im lặng đi theo.
Anh ta biết khi cô nghe thấy mấy chuyện này sẽ có dạng phản ứng gì.
Mười tám năm qua thiếu nữ chưa từng được ai tôn trọng, bao bọc chính mình thành con nhím, mãi cho đến khi tia nắng ấm áp Giang Đình xuất hiện, cô hao tổn tâm cơ tiếp cận, chỉ muốn chứng minh mình cũng có người thích.
Nhưng hôm nay hình tượng vĩ ngạn kia bị bóp thành từng mảnh nhỏ, ngay cả trái tim cô cũng thế.
Lục Nhất Hoài đã từng do dự qua vô số lần.
Vô số lần mê mang giữa có được cô và tổn thương cô, cả hai cùng đến, cái nào nặng hơn.
Từ trước đến nay người đàn ông đều tin tưởng, mỗi một con đường không phá thì không xây mới được.
Thế là anh ta bỏ mặc, lẳng lặng thôi động, thậm chí là chủ đạo.
Không phải cô yêu Giang Đình ư?
Nhìn xem từ đầu đến cuối Giang Đình chỉ coi cô như thế thân, rốt cuộc có đáng giá để cô như vậy không?
Anh ta không rõ chi tiết cuộc nói chuyện giữa cô và Đường Nhã Nam, nhưng chỉ nhìn dáng vẻ như người mất hồn của cô từ Yến Đại đi ra, Lục Nhất Hoài biết rõ mục đích của mình đã đạt được.
Một tia khuây khỏa dâng lên trong cõi lòng mê mang của anh ta.
Rõ ràng xung quanh mình là bầu trời trong xanh, nhưng Lục Nhất Hoài lại cảm giác giống như có một tảng đá to trong l ng ngực mình, ngột ngạt lại đau đớn.
Vì thế khi bóng dáng kia ngồi xổm xuống ven đường che mặt khóc. Anh ta đã đẩy cửa xuống xe.

Bình luận (0)

Để lại bình luận