Chương 348

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 348

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh Sẽ Không Để Cho Em Đi
[Về phần bí mật, bọn họ thích nói thì nói, không nói thì thôi, mình đã có đề phòng rồi, không đưa vào quá nhiều tình cảm chân thành là được, tránh cho sau khi biết được sự thật sẽ đau lòng.]
Bùi Du Xuyên: “?”
Anh ấy cầm điện thoại lên, vô cùng quyết đoán mà làm một việc.
Điện thoại của Kiều Sở Sở vang lên một tiếng ting ting, cô tùy tiện liếc mắt nhìn.
?
Nhận được hai triệu chuyển khoản của Bùi Du Xuyên!
Kiều Sở Sở khiếp sợ ngẩng đầu: “Anh làm gì thế?”
Bùi Du Xuyên nhướng mày với cô, giọng điệu cao thâm: “Cho em một ít tiền tiêu vặt, cầm đi xài đi, không đủ lại nói với anh trai.”
Kiều Sở Sở: “Hả?”
Cô cảnh giác nheo mắt: “Không phải là anh đang che giấu bí mật gì với em, sau đó có tật giật mình muốn bù đắp cho em đấy cứ?”
Bùi Du Xuyên không thèm để ý mà cười lạnh một tiếng: “Ha, em gái à, em thật sự quá coi thường sự yêu thương của anh trai đối với em rồi.”
Anh ấy xoay người một cách hoa lệ, nâng cằm cô lên, ra vẻ sâu lắng ghé lại gần cô: “Anh trai chỉ đơn thuần muốn cho em tiền tiêu vặt mà thôi, dù sao bảy năm không cho, bây giờ nên đưa tiền bù lại cho em.”
Kiều Sở Sở không tin nổi mà nheo mắt: “Anh có cảm thấy anh như vậy rất dầu mỡ không?”
Bùi Du Xuyên nắm cằm cô, khóe miệng giật giật một cái, cũng có chút lúng túng: “Anh cũng cảm thấy thế, nhưng anh không nói, như vậy trông anh sẽ rất ngầu.”
Cô dở khóc dở cười: “Vậy anh còn không mau đứng dậy bình thường đi?”
Bùi Du Xuyên lập tức ưỡn ngực: “Được! Nghe lời em gái!”
Ngoài miệng nói vậy, nhưng bàn tay bóp cằm cô của anh ấy lại vô cùng xấu xa mà vuốt ve môi cô.
Kiều Sở Sở bất ngờ không kịp đề phòng, lùi về sau: “Đau!”
Bùi Du Xuyên thuận thế ôm eo cô: “Đừng nhúc nhích, có bụi.”
Anh ấy cúi người, ngón tay nhẹ nhàng cọ qua môi cô: “Hửm… sao lại lau không hết?”
Anh ấy vừa nói vừa rời mắt nhìn vào mắt Kiều Sở Sở.
Cô ngẩng đầu ngoan ngoãn nhìn anh.
Gương mặt xinh đẹp của cô hiện lên trước mặt anh ấy ở khoảng cách gần, rồi lại như cách một màn sương mù mờ mịt.
Ngay trong lòng bàn tay của anh ấy, cũng không ở trong lòng bàn tay của anh ấy.
Yết hầu Bùi Du Xuyên chuyển động lên xuống.
Kiều Sở Sở nhón chân, cau mày nói: “Bụi còn chưa rơi sao? Em không đứng yên nổi nữa rồi.”
Bùi Du Xuyên không trả lời, dứt khoát ôm eo cô, tay nhấc lên, không tốn chút sức nào đã ôm cả người cô lên.
Anh ấy đè nén hơi thở dần dần trở nên nặng nề: “Ngay đây, sắp rồi.”
Tay của anh ấy dùng sức lại kiềm chế mà chà lau trên môi cô, yết hầu chuyển động lên xuống, vô thức liếm môi một cái.
Bùi Du Xuyên rời mắt, nhìn mắt của Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở dời mắt nhìn biển, đã thất thần.
Quỷ thần xui khiến, anh ấy mím môi, chậm rãi ghé sát vào cô.
Anh ấy cảm nhận được hơi thở nhẹ nhàng của cô.
Trái tim của Bùi Du Xuyên muốn nhảy ra ngoài, anh cẩn thận áp sát vào, nhắm mắt lại…
Kiều Sở Sở: [Chờ sau khi đến kết cục cuối cùng mình tới quốc gia nào thì tốt đây? Mình một thân một mình, nói sao thì phải đến một quốc gia an toàn giống Trung Quốc nhỉ? Phải là một nơi có phong cảnh đẹp, có thể khiến cho mình bình yên vẽ tranh, cố gắng không để cho anh của mình có thể tới tìm mình.]
Trái tim gần như muốn nhảy ra ngoài của Bùi Du Xuyên đột nhiên ngừng lại, anh ấy kinh ngạc nhìn cô.
Kiều Sở Sở lấy lại tinh thần: “Mẹ nó! Sao anh lại cách em gần như vậy?”
Bùi Du Xuyên không nói chuyện, ở khoảng cách gần mà nâng gương mặt cô, tay kia ôm cả eo cô, lặng yên không một tiếng động mà đỏ mắt.
Kiều Sở Sở kinh ngạc: “Anh? Anh khóc hả?”
Bùi Du Xuyên chớp chớp mắt: “Cát rơi vào mắt rồi.”
Nói thì nói vậy nhưng bàn tay ôm cô của anh ấy vẫn rất chặt.
Kiều Sở Sở vùng vẫy mấy cái: “Cát rơi vào mắt anh thì anh dụi đi, anh bỏ em ra trước đã.”
“Không, anh muốn em thổi giúp anh.” Bùi Du Xuyên cứng rắn nắm lấy cổ tay của cô: “Thổi cho anh.”
Kiều Sở Sở: “…”
Cô bất đắc dĩ: “Cúi người xuống.”
Bùi Du Xuyên cúi người, chỉ vào mắt mình.
Cô đẩy mí mắt của anh ấy ra, cẩn thận quan sát: “Không nhìn thấy, hơn nữa em không biết thổi mắt lắm, em thổi thử một cái được không?”
Cô nhẹ nhàng thổi, buông tay ra chờ mong hỏi: “Thế nào?”
Bùi Du Xuyên khom người, ngửa đầu nhìn cô, nước mắt từ từ đọng lại trong hốc mắt, từng giọt to rơi ra.
Kiều Sở Sở: “Em thổi cát vào trong nữa rồi hả?”
Anh ấy không nói chuyện, chỉ lộ ra vẻ mặt tội nghiệp như như một con golden sắp bị vứt bỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận