Chương 349

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 349

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tình Cảm Của Hai Người Cũng Rất Tốt Đó
Kiều Sở Sở nghi hoặc nghiêng đầu, đột nhiên anh ấy ập tới, hung hăng ôm cô từ dưới lên.
Kiều Sở Sở cảm thấy mình như một quả bóng bị một con trâu lớn húc bay.
Hai chân cô rời khỏi mặt đất, cô hoảng loạn ôm lấy đầu Bùi Du Xuyên: “Mẹ nó! Không đến mức đó chứ, cát rơi vào mắt thôi mà!”
Bùi Du Xuyên vùi vào ngực cô, ngửi mùi thơm trên người cô, siết chặt hai cánh tay: “Đừng…”
Kiều Sở Sở: “Đừng?”
Bùi Du Xuyên hạ giọng, rất khẽ rất khẽ mà nỉ non: “Đừng đi… em đừng đi…”
Giọng nói của anh ấy bị thổi tan trong gió: “Anh sẽ không để cho em đi.”
Kiều Sở Sở một câu cũng không nghe rõ: “Anh đang lẩm bẩm cái gì vậy?”
Bùi Du Xuyên vòng tay mình qua đầu cô, dùng sức cọ.
Kiều Sở Sở: “…?”
[Tuy rằng mình không biết anh ấy đang làm gì, nhưng mình chỉ muốn hỏi một câu, khiêng mình lên lâu như vậy, tay của anh ấy không mỏi sao?]
Cô đưa mắt nhìn ra xa, chỉ thấy nhân viên công tác đi kiểm tra thuyền vừa rồi đang đi về phía này.
Kiều Sở Sở nhanh chóng vỗ anh ấy: “Thả em xuống! Người ta trở lại rồi!”
[Nhất định là phát hiện chỗ sơ suất trên thuyền rồi!]
[Thật tốt quá! Như vậy không chỉ có Bùi Du Xuyên sẽ không bị chết đuối, những người khác cũng sẽ không gặp phải chuyện kinh sợ lần này!]
Cô dùng sức giãy giụa mấy cái, Bùi Du Xuyên không buông, còn ôm cô thật chặt.
Nhân viên công tác đi tới nhìn thấy hai người bọn họ còn giữ tư thế này thì trêu chọc mà cười: “Tình cảm của hai người cũng rất tốt đó.”
Kiều Sở Sở lúng túng, hung hăng vỗ vai Bùi Du Xuyên, cắn răng nói: “Buông! Mau bỏ xuống cho em!”
Anh ấy ôm chặt, không có tâm trạng để ý.
Khóe miệng Kiều Sở Sở giật giật: “Không có gì, Tử Hàm nhà bọn tôi đầu óc hơi có vấn đề, bên phía anh kết quả kiểm tra thế nào rồi?”
Nhân viên công tác cười rộ lên: “Phải rồi, tôi trở về là để nói với cô vấn đề này. Sau khi chúng tôi kiểm tra phát hiện quả thật du thuyền xuất hiện một lỗi không nhỏ, vậy nên khẩn cấp đổi một chiếc thuyền khác không có vấn đề. Chúng tôi cũng đã kiểm tra nghiêm ngặt chiếc thuyền mới, tuyệt đối không có vấn đề. Để cảm ơn cô, sau khi cô lên thuyền tôi sẽ tặng quà cho cô. Chi bằng cô nói tên của cô xem?”
“Bùi Du Xuyên.” Kiều Sở Sở không chút nghĩ ngợi: “Em không lên thuyền, em không có vé.”
Hai mắt nhân viên công tác tỏa sáng: “Nếu vậy chúng tôi có thể tặng cô một vé, dù sao quý ngài đây là khách hàng kim cương.”
Kiều Sở Sở cười gượng: “À việc này, tôi vẫn không đi thì hơn.”
[Mình muốn về nhà thư giãn đầu óc một chút.]
Bùi Du Xuyên khó chịu ở trong ngực Kiều Sở Sở, nghe thấy những lời này của cô thì đột nhiên cảm thấy linh hồn mình bị người ta hung hăng tóm một cái.
Anh ấy cảm thấy đầu váng mắt hoa, không biết bị người ta tóm ở đâu, mở mắt ra, thấy mình lơ lửng giữa không trung, thấy Kiều Sở Sở ngã dưới đường cái, đầu cũng bị đụng vỡ.
Anh ấy hít vào một hơi, bất chợt buông cô ra: “Em không thể về nhà được!”
Kiều Sở Sở: “Vì sao?”
Anh ấy không trả lời, nhìn về phía nhân viên công tác: “Đưa vé cho em ấy, em ấy sẽ ở tầng của tôi, tôi là Bùi Du Xuyên.”
Nhân viên công tác gật đầu, nhanh chóng đi thực hiện.
Kiều Sở Sở không hiểu: “Bùi Du Xuyên anh làm gì thế?”
Bùi Du Xuyên căng thẳng nắm lấy tay cô, lòng bàn tay chảy ra một lớp mồ hôi lạnh: “Em không được đi, vừa rồi anh nhìn thấy em bị…”
Đột nhiên trái tim của anh ấy đau đớn, anh ấy ôm ngực quỳ rạp xuống đất.
Kiều Sở Sở thay đổi sắc mặt, ngồi xuống trước mặt anh ấy: “Tim anh khó chịu sao?”
Hô hấp của Bùi Du Xuyên dồn dập, ánh mắt dần dần bị một màn khói đen che phủ, lại từ từ rõ ràng.
Nhưng tầm mắt của anh ấy không còn ở bờ biển nữa.
Trái lại là một nơi xa lạ.
Góc nhìn của anh ấy cố định tại một chỗ.
Xung quanh có hoa lá cỏ cây.
Hình như đây là một nghĩa trang.
Kiều Sở Sở mặc đồ đen đứng trước mặt anh ấy.
Khuôn mặt cô gầy gò, đầu tóc rối bời, trong mắt đã không còn ánh sáng, cô chậm rãi nói: “Anh, các anh biết hôm nay là ngày gì không?”
Dưới mắt cô có quầng thâm dày đậm, cô rưng rưng nước mắt cười: “Là ngày giỗ của mẹ em, cũng là thời điểm chúng ta gặp nhau. Khi còn nhỏ chỉ cần đến ngày giỗ của mẹ em, chúng ta đều cùng nhau đi tế bái bà ấy.
Hiện tại mẹ em chết rồi, mẹ nuôi chết rồi, các anh cũng chết cả.
Chỉ để lại một mình em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận