Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bảo bối nhi, còn tiếp tục được không!” Lâm Thiếu Tước nhận thấy được hạ thân một trận bạo trướng, lập tức hướng chỗ sâu nhất trong yết hầu Tình Ngọc thọc vào.
“Ưm…… Ách…… Ân ân ân……!”
Côn ŧᏂịŧ gân xanh kịch liệt nổi lên, Lâm Thiếu Tước không chút nào ngoài ý muốn bắn ra một nùng pháo tϊиɧ ɖϊ©h͙, từ yết hầu Tình Ngọc, chậm rãi chảy xuống thực quản, thẳng tới dạ dày.
Ba……!
“Ưm…… Ách……!”
Thời điểm côn ŧᏂịŧ rút ra, Tình Ngọc theo bản năng nôn khan vài cái, khụ ra vài giọt tϊиɧ ɖϊ©h͙, tích ở trong bụi cỏ, bị bụi đất che đậy.
“No rồi sao?” Lâm Thiếu Tước bàn tay đút vào trong miệng Tình Ngọc, ngón tay lộng tới yết hầu mẫn Tình Ngọc ô ô kêu.
“Ưm…… Thực…… Thực no…… Ăn ngon……!” Tình Ngọc ăn xong tϊиɧ ɖϊ©h͙ cảm giác bụng ấm áp, thực thoải mái, cảm giác mỏi mệt tức khắc tiêu tán.
Nàng nghĩ, nếu ba ba thật sự muốn chơi cả một đêm, có tϊиɧ ɖϊ©h͙ chống đỡ, nàng cũng có thể chịu được.
Lâm Thiếu Tước sao có thể để bảo bối nhi của hắn mệt mỏi như vậy, hòa hoãn một chút, liền đem Tình Ngọc bế lên, ôm vào giường ấm trong phòng.
Thanh âm câu người ngừng lại, trong phòng mấy nam nhân cũng rốt cuộc có thể ngừng nghỉ, chỉ chốc lát sau, phòng trong độ ấm tăng lên, bốn phía một trận an bình.
Hôm sau, khi Tình Ngọc tỉnh lại, đã là giữa trưa, ánh nắng rất đẹp.
Trong viện trên đất trống, có một miếng đất chính phơi thứ gì, đi vào vừa thấy, Tình Ngọc mặt cọ cọ cọ bạo hồng.
Đây là lá trà đêm qua ngâm ở trong huyệt nàng, giờ phút này lá trà đã bị phơi đến hơi hơi cong lại, nhăn thành một viên lá trà.
Nàng vốc trà lên ngửi, phả vào mũi là mùi trà thanh thanh, cũng không có hương vị nàng nghĩ.
Đang lúc nàng muốn đứng lên, sau lưng có một người ôm nàng, “Thế nào, hương vị sao?”
“Thúc thúc!” Tình Ngọc ngượng ngùng kêu một tiếng.
“Ta hỏi em, ngửi ra hương vị gì.” Rosen không cho nàng cơ hội trốn tránh, lại lần nữa truy vấn.
“Hương vị trà.” Tình Ngọc đúng sự thật trả lời.
“Đúng không……!” Rosen liền cầm lấy tay nàng ngửi, hít sâu một hơi nói: “Ta ngửi được, là hương vị tên là Tình Ngọc cô nương, thật thơm……!”
Rosen vẻ mặt say mê, hướng cổ nàng nơi đó hít sâu mấy lần, hơi thở nam tính phả vào cổ Tình Ngọc, làm nàng cũng vì thế mê muội, thân thể tức khắc có phản ứng.
Ở dưới quần áo che đậy tiểu huyệt cơ khát co rụt lại, như là nghĩ muốn đồ vật nào đó tiến vào
Nơi đó co rút lại càng ngày càng kịch liệt, cứ thế cọ xát có thể màng đến cảm giác kɧoáı ©ảʍ cho Tình Ngọc, bắt đầu chảy nước.
Rosen rõ ràng đã nhận ra phản ứng của Tình Ngọc, hắn phát giác cô gái nhỏ đã phát nứиɠ, cái mông liền bởi kẹp huyệt mà lắc lư rất nhẹ.
Chóp mũi hắn, còn có thể ngửi thấy hương vị quen thuộc, đến từ chính trên người Tình Ngọc phát ra hắn yêu hương vị này
Rosen tay lặng yên không một tiếng động thăm dò lỗ bướm của nàng, tay sờ đến tức khắc bị làm ướt
“A…… Thúc thúc……!” Tình Ngọc cả kinh, thét chói tai ra tiếng.
“Ướt đến như vậy sao, muốn.” Rosen bàn tay to nắm lấy môi âʍ ɦộ lớn của nàng, bao gồm môi âʍ ɦộ nhỏ ở bên trong, đều chộp vào lòng bàn tay xoa vuốt
“Muốn…… A…… Thật thoải mái…… A……!” Tình Ngọc kêu xong, mới nghĩ đến chính mình còn ở trong sân, không phải ở trong phòng, này là ban ngày tuyên da^ʍ. Cách đó không xa còn có người đâng hái trà, nàng sẽ bị người ta đến vây xem nàng cùng nam nhân giao cầu bên ngoài này.
Phản ứng của nàng, nhìn đông nhìn tây, tránh khỏi Rosen trói buộc, kéo tay hắn “Thúc thúc, chúng ta về phòng được không?”
“Được, khó được Ngọc bảo bối chủ động như vậy.” Rosen tiến lên một bước, bế nàng lên.
Ở nông thôn phòng đơn sơ, nhưng giường rất lớn, đặc biệt thích hợp quay cuồng.
Rosen vội vàng cởϊ qυầи áo Tình Ngọc ra, cúi người hút lấy tiểu huyệt mê người kia, tấm tắc bú ʍúŧ.
“Chóp chép…… Nước thật ngọt.” Rosen vừa liếʍ vừa dùng đầu lưỡi trêu đùa hai viên âm hạch đã sớm sưng mọng.
“A…… Ưm…… Ưm ư…… Đừng…… Thúc thúc đừng…… Đừng liếʍ……!”
Tình Ngọc chịu không nổi kí©ɧ ŧɧí©ɧ lớn như vậy, vặn vẹo vòng eo né tránh hắn bú ʍúŧ, lại bị Rosen nắm chặt, càng thêm chuẩn xác liếʍ đậu.
“Ngọc bảo bối miệng thật là không thành thật.” Rosen hấp thụ dường như liếʍ, tựa hồ muốn đem mật dịch của nàng hút khô, “Bất quá, nơi này có thể so với miệng em thành thật hơn nhiều, sụp…… Thật ngọt!”
“Sướиɠ.… Thật thoải mái…… A……!” Tình Ngọc vặn vẹo, Rosen truy đuổi, hai người chơi đến vô cùng vui vẻ
Cuối cùng, hai người toàn thân trần trụi, thân thể dính sát ở bên nhau, cũng không biết là ai chủ động, hai người rốt cuộc kết hợp, phối hợp ăn ý va chạm.
“Thúc thúc…… mạnh quá a…… Thúc thúc……!” Tình Ngọc đôi tay vờn quanh ở trên lưng hắn, thời điểm bị thao đến sảng khoái, nàng móng vuốt liền sẽ cắm lên tâm lưng rắn chắc của Rosen.
“Ách…… Thật sảng khoái……!” Rosen đôi tay gắt gao đè chân Tình Ngọc lại, ấn thành M hình chữ, sau đó dùng dươиɠ ѵậŧ hung mãnh của hắn dũng mãnh chọc tiểu huyệt Tình Ngọc, khiến tiểu huyệt nàng bị thao đến thịt non kéo ra bên ngoài, tinh hoàn cực lớn cũng bạch bạch đánh vào môi âʍ ɦộ của nàng.
Như vậy thao trong chốc lát, Tình Ngọc liền bắt đầu phun nước.
Tiểu huyệt bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến nước lêng láng, làm ướt toàn bộ dưới háng Rosen.
“Đừng, thao tới rồi…… Ưm…… Đừng a…… Thao đến kia……!”
Tình Ngọc bị thao đến hạ thân co chặt, chịu đựng không được cao phía sau lưng Rosen.
“Thao đến đâu, nói ra, thúc lại thao mạnh chút.” Rosen cố ý hướng nơi đó thao, hung hăng, thật mạnh, đem nàng đâm cho trước ngưỡng sau phiên.
“Hoa tâm…… Thao đến hoa tâm…… Ưm a……!” Tình Ngọc bị buộc đến liên tục lui về phía sau, cái mông không ngừng lắc lư trốn tránh, nhưng lại không làm nên chuyện gì.
Nàng vô pháp tránh né, chỉ có thể bị động bị thao lộng nơi mẫn cảm nhất.
Cuối cùng, nàng một trận co chặt, Rosen rốt cuộc chịu đựng không được, bị Tình Ngọc bướm da^ʍ gắt gao kẹp bắn, tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sết như nước long đầu xả nước ồ át vào trong hoa tâm Tình Ngọc.
“Sướиɠ……thật sướиɠ ……thật…… Thật nhiều a…… Thúc thúc mạnh quá ân……!”
Thời gian hắn bắn tinh khá lâu, tϊиɧ ɖϊ©h͙ còn rất nhiều, bắn xong trong bướm Tình Ngọc tràn đầy đều là tϊиɧ ɖϊ©h͙ của Rosen.
Bắn tinh qua đi, dươиɠ ѵậŧ Rosen rõ ràng rút nhỏ một vòng, phần eo vừa động, côn ŧᏂịŧ kia liền rất dễ dàng từ trong cơ thể nàng trượt ra.
Một lượng lớn tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt bị nó mang ra theo, làm tiểu huyệt còn chưa khép lại thoạt nhìn càng thêm kiều diễm, chọc người mê muội.
Côn ŧᏂịŧ thời điểm đi ra ngoài, Tình Ngọc đột nhiên thấy hư không, tiểu huyệt tịch mịch, nhu cầu cấp bách có cái khác lại lần nữa tiến vào.
Cũng đúng lúc này, Rosen từ trong túi lấy ra một viên châu màu thủy lam, đưa tới trước mặt Tình Ngọc hỏi: “Quen thuộc không?”
Tình Ngọc vừa thấy, thật là có cảm giác quen thuộc, nhưng nàng có thể khẳng định, nàng chưa từng nhìn qua viên châu này
“Đây là cái gì, em sao lại có cảm giác từng nhìn thấy ở đâu đó, lại giống như chưa thấy qua?” Tình Ngọc tay sờ lên viên châu kia, tức khắc cảm giác đầu ngón tay thấm lạnh.
Sờ tới viên châu này Tình Ngọc đồng thời cảm giác được rõ ràng tử ©υиɠ hỏa châu đang xao động, trong cơ thể tức khắc nóng ran.

Bình luận (0)

Để lại bình luận