Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Có rất nhiều người ở sảnh lớn bên ngoài, mang theo đĩa để lấy thức ăn.

Bạch Lê vừa nhìn thấy nhiều người như vậy, phản xạ có điều kiện lập tức cúi đầu không nhịn được muốn rút tay về.

Thẩm Ám dùng chút sức, kéo cô tới bên cạnh đám người, nghiêng đầu hỏi cô, “Thích trái cây gì? Dưa đỏ? Thanh long? Xoài?”
Cô khẩn trương đến mức gần như mất cả nhận thức, nhưng cũng chẳng mấy ai nhìn cô, những người đó đều đang cúi đầu chọn thức ăn.

Trước mặt xếp nhiều chiếc đĩa, Thẩm Ám cầm một cái đưa cho cô, ra hiệu với cô, “Tự mình chọn đi.


Cổ tay đang cầm đĩa của Bạch Lê hơi run rẩy, đã rất nhiều năm rồi cô không ăn ở nơi công cộng, cảm giác căng thẳng tới nghẹt thở vẫn còn đó, nhưng những ánh mắt như dao chĩa về phía cô đã không còn, bên tai chỉ còn lại giọng nói trầm ấm của Thẩm Ám:
“Lấy một cái bánh tart trứng.


“Em thích cái này sao? Vậy lấy thêm một phần.


“Bạch Lê, lấy hộ anh đồ uống, có cho thêm đá.


Trong lúc cô căng thẳng, nghe theo lời anh chỉ đạo, lần lượt gắp từng món, chờ tới khi quay lại phòng riêng, mới phát hiện ra cả người mình toàn là mồ hôi.

Trên bàn phòng riêng, có một phần nếp cẩm nấu với táo đỏ và một phần bánh trôi hoàng kim đủ tám viên.

“Nếm thử xem có thích hay không.

” Thẩm Ám ngồi đối diện cô, đưa cho cô một tách trà nóng trên bàn, “Đây là hồng trà, có bỏ thêm chút sữa bò.


Bạch Lê nhỏ giọng nói, “Cảm ơn.


“Không có gì.

” Anh đứng dậy đi ra ngoài, không lâu sau, anh trở lại với một phần bánh trung thu đã cắt trong tay, đặt lên bàn, cầm nĩa đưa cho Bạch Lê, “Đây là bánh trung thu bát bảo, em nếm thử xem.

Xem ra anh thật sự mang cô tới đây để nếm bánh trung thu.

Bạch Lê lại nhẹ giọng nói cảm ơn.

Thẩm Ám cũng gắp một miếng bánh trung thu, nghiêng người nói, “Anh không nhìn em, em cứ tự nhiên đi, ăn xong chúng ta đổi địa điểm khác.


Anh để lộ một nửa sườn mặt, cằm hơi hếch lên, yết hầu nhô ra rõ ràng lạ thường.

Bạch Lê nhìn nửa khuôn mặt kia của anh, trái tim khẽ run lên, tai cũng bất giác nóng lên, run rẩy lắp bắp nói lời cảm ơn, “Cảm, cảm ơn.


Cô tháo khẩu trang và kính râm, dùng nĩa cắm vào miếng bánh trung thu rồi đưa lên miệng.

Nhân đậu đỏ.

Không biết cô nhớ tới cái gì, khóe miệng hơi cong lên, hiện ra hai cái má lúm đồng tiền đáng yêu trên má.

Thẩm Ám nhấm nháp miếng bánh trung thu trong miêng, khóe môi cũng cong theo.

Những năm trước Tết Trung Thu đối với anh chỉ toàn là cô độc, từ giờ khắc này trở đi, giống như miếng bánh trung thu trong miệng, ngập tràn vị ngọt.

.

Sau khi ăn cơm nước xong xuôi rồi thì Thẩm Ám dẫn Bạch Lê đến rạp chiếu phim tư nhân.
Ngọn đèn ái muội mờ ám, Bạch Lê có hơi sợ bóng tối nên vẫn không dám bước vào, cô bị Thẩm Ám nắm sẵn cổ tay dẫn đi nên cơ thể cũng trở nên run rẩy.
Đợi đến khi cả hai đã ngồi trên ghế sô pha thì Thẩm Ám đưa cho cô một cái gối và một hộp bắp rang, sau đó ngồi xuống bên cạnh.

Khoảng cách của hai người chỉ cách nhau không đến 30 cm.
Là một bộ phim điện ảnh về tình yêu.
Bạch Lê xem đến mơ màng buồn ngủ, đêm hôm qua cô đã không ngủ ngon giấc rồi, mặc dù biết rõ người ngồi đối diện mình xem như là một người đàn ông không quen thuộc nhưng ý thức của cô vẫn không kiểm soát được mà chìm vào giấc ngủ sâu.
Chờ đến khi bộ phim tiến đến cảnh nam nữ chính hôn môi với nhau thì Thẩm Ám nghiêng mặt sang, nghĩ muốn nắm tay cô một lát mới chợt phát hiện ra cô gái nhỏ đã dựa vào ghế sô pha ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Anh không nhịn được lập tức bật cười.
Anh giúp cô tháo kính râm, khẩu trang và mũ xuống rồi rút chiếc gối mà cô đang ôm trong ngực đi.

Thẩm Ám nhích gần lại hơn một chút, ngón tay hơi chống đầu cô để người kia dựa vào trong lòng mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận