Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đây là một Minh An mà tôi chưa bao giờ thấy. Một Minh An mạnh mẽ theo một cách hoàn toàn khác. Không phải là sự mạnh mẽ trong lời nói hay hành động táo bạo, mà là sự mạnh mẽ đến từ nội tại, từ sự khổ luyện. Tôi chợt hiểu ra, thân hình sáu múi, cơ tay săn chắc của cô ấy không phải tự nhiên mà có. Đó là kết quả của hàng ngàn giờ tập luyện như thế này.

Tôi đứng đó, nhìn cô ấy không chớp mắt. Lòng tôi dâng lên một cảm xúc khó tả. Vừa có sự ngạc nhiên, vừa có sự thán phục, và hơn hết là một sự thấu hiểu. Tôi hiểu tại sao cô ấy lại đấm vào cái tủ sắt. Tôi hiểu tại sao cô ấy lại cần không gian riêng. Đây chính là cách cô ấy đối mặt với những con quỷ trong lòng mình.

Sau một hồi lâu, dường như đã kiệt sức, cô ấy dừng lại. Cô ấy chống hai tay lên đầu gối, cúi đầu thở hổn hển. Những giọt mồ hôi chảy ròng ròng trên cằm, nhỏ xuống sàn.

Tôi quyết định đi xuống đó.

Tôi thay lại quần áo rồi đi vòng ra sân tập. Khi tôi bước đến gần võ đài, An cũng vừa ngẩng lên. Thấy tôi, cô ấy giật mình, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc và có chút gì đó bối rối, như thể bí mật sâu kín nhất của mình vừa bị người khác phát hiện.

“Sao… sao cậu lại ở đây?” cô ấy lắp bắp, vội vàng lấy chiếc khăn vắt gần đó lau mồ hôi trên mặt.

“Tôi đi tập gym,” tôi đáp, rồi chỉ tay lên phòng tập ở tầng trên. “Tình cờ thấy cậu.”

Cô ấy không nói gì, chỉ quay mặt đi chỗ khác, tránh ánh mắt của tôi. “Việc bận” của cô ấy đã bị tôi phát hiện.

Tôi bước lên võ đài, tiến lại gần cô ấy. “Nhìn cậu đánh hay thật đấy.”

“Chỉ là tập linh tinh thôi,” cô ấy nói, giọng vẫn còn hơi hổn hển.

Tôi nhìn vào bàn tay cô ấy. Nó không được quấn băng bảo vệ cẩn thận, các khớp ngón tay đã đỏ ửng lên, có vài chỗ còn bị trầy xước nhẹ.

“Cậu tập như thế này sẽ làm hỏng tay mất,” tôi nói, giọng có chút trách móc. Tôi cầm lấy tay cô ấy, nhẹ nhàng xem xét vết thương.

“Không sao, quen rồi,” An định rụt tay lại, nhưng tôi đã giữ chặt.

“Để tôi giúp cậu,” tôi nói. Tôi kéo cô ấy ngồi xuống một chiếc ghế dài ở góc võ đài, rồi đi lấy hộp sơ cứu gần đó. Tôi quay lại, quỳ một chân xuống trước mặt cô ấy, cẩn thận rửa sạch vết xước bằng nước sát trùng rồi băng lại cho cô ấy bằng băng gạc.

An cứ ngồi im, để mặc cho tôi làm. Cô ấy không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn bàn tay của mình đang được tôi chăm sóc. Mái tóc bạch kim rủ xuống, che đi biểu cảm của cô ấy.

“Lần sau nếu muốn trút giận, cứ tìm tôi,” tôi nói khẽ trong khi vẫn tập trung vào việc băng bó. “Ngực tôi vẫn còn đây, sẵn sàng làm bao cát cho cậu.”

Cô ấy khịt mũi một cái, dường như là đang cười. “Cậu thì chịu được mấy cú đấm của tôi.”

“Thì cứ thử xem,” tôi ngẩng lên nhìn cô ấy, mỉm cười. “Hoặc là, chúng ta có thể đấu một trận. Ai thua phải rửa bát một tuần.”

Lúc này, cô ấy mới thật sự bật cười. Một nụ cười rạng rỡ, xóa tan đi mọi căng thẳng. “Được thôi. Nhưng đừng có khóc đấy nhé, Thủ khoa.”

“Câu đó phải để tôi nói mới đúng, Á khoa ạ.”

Bầu không khí trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Sau khi băng bó xong, tôi không buông tay cô ấy ra ngay. Tôi cứ nắm lấy bàn tay đó, những ngón tay của tôi khẽ vuốt ve lên mu bàn tay cô ấy. Chúng tôi ngồi im lặng như vậy một lúc. Xung quanh chỉ còn tiếng gió khẽ thổi và tiếng lá cây xào xạc.

“Cảm ơn cậu, Long,” cô ấy đột nhiên lên tiếng, giọng rất nhỏ.

“Vì chuyện gì?”

“Vì tất cả,” cô ấy nói, rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt tôi. Đôi mắt hạt dẻ của cô ấy trong veo, không còn sự gai góc, chỉ có sự chân thành. “Vì đã không bỏ mặc tôi lúc tôi tệ nhất. Vì đã ở đây.”

Trái tim tôi đập mạnh một cái. Tôi mỉm cười, đưa tay còn lại lên, vuốt nhẹ má cô ấy. “Tôi đã nói rồi. Tôi muốn một cơ hội. Và một người đang trong giai đoạn thử việc thì phải biểu hiện cho tốt chứ.”

Cô ấy lại cười, nụ cười lần này có chút ngượng ngùng. Chúng tôi nhìn nhau, một sự thấu hiểu sâu sắc đang lan tỏa giữa hai người, không cần đến lời nói.

Mặt trời đã bắt đầu lặn, nhuộm cả bầu trời một màu cam rực rỡ.

“Về thôi,” tôi nói, đứng dậy và kéo cô ấy đứng lên cùng. “Tôi đói rồi.”

“Đồ ham ăn,” cô ấy trêu, nhưng vẫn để tôi kéo đi.

Chúng tôi cùng nhau đi bộ về nhà. Lần này, không cần tôi chủ động, chính An đã đan những ngón tay của cô ấy vào tay tôi. Chúng tôi đi bên nhau dưới ánh hoàng hôn, bóng hai người đổ dài trên con đường. Cảm giác lúc này thật khác với buổi sáng. Không còn sự ngượng ngùng, bối rối của một mối quan hệ vừa chớm nở. Thay vào đó là một sự bình yên, một cảm giác thân thuộc, như thể chúng tôi đã đi bên nhau như thế này từ rất lâu rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận