Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đêm Mặn Nồng Và Lời Thú Nhận
Bùi Trì bế thốc Vân Nam Nam ra khỏi giường, đặt cô ngồi lên chiếc tủ thấp bên cạnh cửa sổ. Vị trí này giúp anh thâm nhập sâu hơn, và cũng để cô cảm nhận được cơn gió lạnh bên ngoài đối lập với sức nóng bên trong cơ thể.
“Ngồi vững nhé,” Bùi Trì nói, rồi nâng hai chân cô quấn quanh eo mình. Anh đứng thẳng người, dùng sức hông thúc mạnh từ dưới lên.
“A… a… sâu quá… anh đâm thủng em mất… ư ư…” Vân Nam Nam ngửa đầu ra sau, tóc xõa tung, rên rỉ không ngừng.
Mỗi cú thúc của Bùi Trì đều chạm đến điểm sâu nhất trong tử cung cô. Anh vừa làm vừa cúi xuống mút mát xương quai xanh, để lại những dấu hickey đỏ chót.
“Lần thứ hai rồi đấy… anh không mệt à… ư a…” Vân Nam Nam thở hổn hển, cảm thấy sức lực bị rút cạn.
“Mệt sao được. Trâu cày ruộng chỉ sợ ruộng khô, chứ trâu này khỏe lắm,” Bùi Trì cười dâm đãng, tay bóp mạnh hai bầu mông căng tròn của cô, kéo cô sát vào người mình mỗi khi anh thúc vào.
“Vô sỉ… đồ trâu bò… a a a…”
Tiếng va chạm của cơ thể hòa cùng tiếng rên rỉ tạo nên một bản hòa ca xác thịt đầy mê hoặc. Bùi Trì nhìn gương mặt đỏ bừng, đôi mắt mơ màng đẫm lệ của Vân Nam Nam, cơn thú tính càng trỗi dậy mạnh mẽ.
Anh tăng tốc độ, thúc liên hồi như vũ bão. Vân Nam Nam chỉ biết bám chặt vào vai anh, để mặc cho anh đưa mình lên đỉnh vu sơn.
“Sắp rồi… Bùi Trì… em sắp… aaaaa…” Vân Nam Nam hét lên, cả người co giật, siết chặt lấy dương vật anh.
Bùi Trì gầm nhẹ, thúc thêm vài cái thật sâu rồi cũng bắn trào ra, dòng tinh dịch ấm nóng được giữ lại trong bao cao su.
Hai người ôm nhau thở dốc một lúc lâu. Bùi Trì rút ra, thắt nút bao cao su rồi vứt vào thùng rác. Nhìn “cậu nhỏ” đã mềm xuống nhưng vẫn còn vương vấn dư vị cuộc yêu, Vân Nam Nam bĩu môi: “Cũng may là không chết trên người em.”
Bùi Trì cười, bế bổng cô lên đi vào phòng tắm. “Chết trên người em thì anh cũng mãn nguyện.”
Trong bồn tắm đầy nước ấm, Bùi Trì dịu dàng tắm rửa cho cô. Vân Nam Nam tựa đầu vào ngực anh, mắt lim dim buồn ngủ.
“Vân Nam,” Bùi Trì bỗng nhiên lên tiếng, giọng trầm thấp nghiêm túc. “Anh có chuyện muốn nói.”
“Gì thế? Lại định đòi làm hiệp nữa à? Bà đây kiệt sức rồi nhé,” Vân Nam Nam lầm bầm.
“Không phải,” Bùi Trì vuốt ve mái tóc ướt của cô. “Anh định… đi thắt ống dẫn tinh.”
Vân Nam Nam mở choàng mắt, cơn buồn ngủ bay biến sạch trơn. Cô quay phắt lại, nhìn anh như nhìn người ngoài hành tinh: “Anh điên à? Sao tự dưng lại đòi làm thế?”
“Anh nghiêm túc đấy. Chẳng phải em không thích trẻ con, không muốn sinh con sao? Anh không muốn em phải uống thuốc tránh thai hại người, cũng không muốn lỡ có sự cố em lại phải đau đớn đi giải quyết. Nên anh đi thắt là tốt nhất.”
Vân Nam Nam sững sờ. Cô không ngờ anh lại vì cô mà tính đến chuyện này. Bùi Trì là con một, áp lực nối dõi tông đường rất lớn. Vậy mà…
“Anh… anh bị ngốc hả? Em không muốn sinh nhưng đâu cần anh phải làm thế. Lỡ sau này em đổi ý thì sao? Hoặc lỡ… bố mẹ anh biết thì giết em mất.”
Bùi Trì hôn lên trán cô: “Anh tính cả rồi. Nếu sau này em đổi ý, có thể phẫu thuật nối lại. Còn bố mẹ anh, anh tự lo được. Miễn là em vui, em thoải mái, anh làm gì cũng được.”
Vân Nam Nam cảm thấy sống mũi cay cay. Tên khốn này, sao tự nhiên lại ngọt ngào, hi sinh thế này chứ? Làm cô muốn giận cũng không giận nổi.
“Được rồi, chuyện này tính sau. Giờ bế em về giường, em buồn ngủ chết rồi.”
Bùi Trì mỉm cười, lau khô người cho cô rồi bế cô về giường, ôm chặt cô trong lòng, chìm vào giấc ngủ. Nhưng trong đầu Vân Nam Nam vẫn còn văng vẳng câu nói của anh, và một cảm giác ấm áp len lỏi trong tim. Có lẽ, cô đã chọn đúng người rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận