Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Những Đụng Chạm Ướt Át Dưới Làn Nước Xanh
Buổi học bơi tiếp theo, không khí giữa Lâm Tuyết và Trình Hựu đã trở nên ám muội hơn hẳn. Những ánh mắt trao nhau đầy ẩn ý, những cái chạm tay “vô tình” nhưng đầy toan tính.
Hôm nay bài tập là tập đạp chân ếch. Lâm Tuyết nằm sấp trên phao bơi, hai chân đập nước bì bõm. Trình Hựu đứng bên cạnh chỉnh sửa động tác.
“Chân em mở chưa đủ rộng, phải thế này này…” Hắn nắm lấy cổ chân cô, tách rộng ra hai bên. Tư thế này khiến vùng tam giác mật của cô hoàn toàn phơi bày trước mắt hắn, dù đã có lớp vải che chắn.
Nhìn “khe suối” gồ lên đầy đặn sau lớp quần bơi bó sát, yết hầu Trình Hựu lên xuống liên tục. Hắn giả vờ chỉnh sửa tư thế, bàn tay to lớn trượt dọc theo đùi trong, tiến sát vào vùng cấm địa.
“Thầy… nhột quá…” Lâm Tuyết uốn éo người, giọng nói nũng nịu như mèo con.
Trình Hựu cười khẩy: “Nhột hay là thích? Hửm?”
Hắn liếc nhìn xung quanh, thấy các học sinh khác đang mải mê tập luyện ở phía xa, liền to gan lặn xuống nước. Lâm Tuyết hoảng hốt bám chặt lấy phao, tim đập thình thịch.
Dưới mặt nước xanh thẳm, Trình Hựu như một con cá kình, bơi đến giữa hai chân cô. Hắn dùng tay tách nhẹ đáy quần bơi của cô sang một bên, để lộ ra những cánh hoa hồng hào đang khép nép. Không chần chừ, hắn áp miệng vào, dùng lưỡi liếm láp.
“A…” Lâm Tuyết không kìm được bật ra tiếng rên, vội vàng úp mặt xuống phao để che giấu. Cảm giác chiếc lưỡi nóng ấm, linh hoạt len lỏi vào từng nếp gấp, trêu chọc hạt đậu nhỏ khiến cô tê dại cả người.
Nước hồ bơi mát lạnh đối lập hoàn toàn với khoang miệng nóng hổi của hắn. Trình Hựu mút mạnh, hút lấy mật dịch đang bắt đầu rỉ ra, hoà lẫn với nước hồ. Hắn dùng ngón tay thâm nhập vào trong, mô phỏng động tác ra vào, kết hợp với lưỡi tạo nên chuỗi kích thích liên hoàn.
Lâm Tuyết bám chặt vào phao, móng tay cắm sâu vào lớp xốp, cả người run lên bần bật. Cô vừa sợ bị phát hiện, vừa sung sướng đến mụ mị đầu óc.
“Thầy ơi… đừng… các bạn thấy mất…” Cô nức nở cầu xin trong tâm trí, nhưng cơ thể lại trung thực mở rộng chân hơn để hắn dễ dàng “phục vụ”.
Trình Hựu chơi đùa chán chê mới chịu ngoi lên mặt nước, vuốt mặt, nở nụ cười đắc ý nhìn cô học trò nhỏ đang thở hổn hển, mặt đỏ bừng như say rượu.
“Hôm nay tập đến đây thôi. Em làm tốt lắm”. Hắn vỗ nhẹ vào mông cô dưới nước một cái “đét”, rồi bơi đi chỗ khác, để lại Lâm Tuyết với dư vị kích tình chưa tan, đôi chân mềm nhũn không còn chút sức lực.
Cuối giờ, khi mọi người đã lục tục ra về, Trình Hựu lại giữ Lâm Tuyết ở lại với lý do “bổ túc thêm”. Trong không gian vắng lặng của bể bơi lúc chiều tà, chỉ còn lại hai người, trò chơi tình ái mới thực sự bắt đầu…

Bình luận (0)

Để lại bình luận