Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bang một tiếng, bên ngoài chăn hình như có ánh sáng.

Cô túm chặt tấm chăn cotton thô ráp, bất an hơi hé góc chăn ra một chút. Thấy chiếc đèn chùm trong phòng sáng lên, ánh mắt lộ ra vẻ kinh hồn thất thố.

Nguyên Tuấn Sách đang đứng dựa vào cửa phòng, anh mặc bộ đồ ngủ màu xám rộng thùng thình, bàn tay còn đặt trên công tắc đèn ở vách tường.

“Đừng! Đừng giết mình!” Cô trở nên nhát gan, tròng mắt mở cực lớn. Đôi mắt nai mờ mịt lại kinh hoàng, cực kỳ giống một con nai vàng ngơ ngác bị lạc khỏi đàn, đang ngây ngốc trong màn sương mù dày, chờ bị thợ săn xâu xé.

Nguyên Tuấn Sách buông tay, trên mặt lại trưng ra nụ cười hiền lành ôn lương, giống như người khắp thiên hạ không một ai mỉm cười dịu dàng hơn anh.

“Bạn học Hạnh vẫn chưa nói với tôi, cậu muốn chết theo kiểu gì đâu.”

Lại tới nữa, lại tới nữa!

“Mình, mình, mình không muốn chết! Hơn nữa nếu cậu giết mình, sư phụ sẽ đến cứu mình!”

“Cậu nói cái lão bất tử đó sao?”

Lần đầu tiên Hạnh Mính nghe thấy có người dám không tôn trọng sư phụ cô như vậy.

Nguyên Tuấn Sách đi tới, Hạnh Mính lại kéo chăn lên đầu, che nửa khuôn mặt.

“Nơi này đã được tôi bày một trận pháp, cho dù là lão đông tây đó, cũng không thể phát hiện cậu đang ở đây. Cho nên, bạn học Hạnh, cậu có thể yên tâm nói cho tôi biết, cậu muốn chết kiểu gì?”

“Mình nói mình không muốn chết.” Đôi mắt cô nhíu lại, lông mày cũng nhăn lại, hốc mắt đã có ánh nước lấp lánh.

“Khó mà làm được. Sự tồn tại của bạn học Hạnh chỉ khiến tôi tăng thêm phiền não. Nên giết cậu sớm một chút, sau đó giải quyết cái lão đông tây kia, đây sẽ là một việc khiến tôi cực kỳ hài lòng.”

Muốn giết sư phụ của cô?

Nguyên Tuấn Sách vươn tay về phía cô.

“Cậu chờ chút đã!”

Ngón tay của anh tinh tế trắng nõn như ngón tay con gái, ngón tay hơi dài, móng tay có màu trắng hồng trong suốt. Bàn tay anh khựng lại giữa không trung, Nguyên Tuấn Sách mỉm cười, muốn xem xem cô định nói cái gì.

Hạnh Mính run rẩy ấp ủ lời lẽ thật lâu, nửa ngày sau, ánh mắt mới lơ đãng quét qua dưới thân anh, chiếc quần màu xám và chỗ nhô cao một cách bất thường.

Cô căng da đầu, ngón tay chỉ xuống dưới, đầu lưỡi hơi nhíu lại: “Cậu, chỗ đó của cậu, cứng rồi.”

Nguyên Tuấn Sách nhìn theo tầm mắt của cô.

“Bởi vì tôi luôn nghĩ đến bạn học Hạnh, cho nên nó mới biến thành như vậy. Tuy rằng rất khó chịu, nhưng tôi có thể nhịn. Chỉ cần sau khi giết chết cậu, chém đứt cánh tay của cậu, là tôi có thể dùng tay cậu để vuốt ve nó.”

Nói xong, độ cong của khóe miệng anh càng lớn hơn, ngữ khí mang theo chút vội vàng hấp tấp: “Tôi đã sắp không chờ nổi nữa rồi, bạn học Hạnh, làm phiền cậu, nhanh chóng lựa chọn một cách chết đi! Tôi sẽ nghiêm túc thỏa mãn cậu, cậu muốn chết như thế nào cũng được!”

“Không! Mình, mình có một cái kiến nghị! Nguyên Tuấn Sách, cậu thật sự không thể giết mình.”

Anh nhăn mày, không kiên nhẫn nói: “Nước mắt không có tác dụng với tôi đâu, cậu vẫn nên lựa chọn sớm đi……”

“Mình có! Mình có một biện pháp!” Hạnh Mính đánh gãy lời anh, vươn một ngón tay đang phát run ra, cô dùng hàm răng cắn chặt môi dưới, nhấm nháp mùi vị rỉ sắt của máu nóng, cố nén nước mắt: “Không phải cậu đang thấy khó chịu sao? Mình có thể giúp cậu, hơn nữa, chỉ khi mình còn sống, mới có thể giúp cậu!”

Nguyên Tuấn Sách không hề có chút hứng thú với kiến nghị của cô: “Sau khi cậu chết, cũng có thể giúp tôi.”

“Cái đó không giống nhau!” Hạnh Mính thét chói tai, khiêu chiến ngay bên cạnh điểm mấu chốt của anh: “Cậu để mình, thử một lần, một lần là được. Nếu cậu vẫn cảm thấy không thoải mái, cậu có thể giết mình… A, không, không! Mình cũng là lần đầu tiên làm chuyện này, nếu không thoải mái, để mình thử lần thứ hai, lần thứ hai mình tuyệt đối có thể làm tốt!”

Nguyên Tuấn Sách tâm phiền ý loạn buông tay: “Rốt cuộc cậu đang nói cái gì?”

Hạnh Mính bắt lấy quần anh.

Nguyên Tuấn Sách không đề phòng bị cô đột nhiên dùng sức kéo qua. Trong lúc hoảng loạn lại theo bản năng ấn đầu cô xuống, nhìn thấy cô cởi quần anh ra, khuôn mặt chôn vào chỗ đang trướng đau khó nhịn kia.

Hơi thở vờn quanh, cảm nhận được miệng lưỡi mềm mại, thứ đó được đôi môi ẩm ướt liếm láp. Sống lưng căng thẳng, trong đầu như có đám mây vừa nổ mạnh. Cả người giống như đang ngâm trong suối nước nóng, xung quanh toàn là hơi ẩm ấm áp mờ mịt. Huyết mạch toàn thân như được đả thông, một tiếng ầm vang lên.

Cánh môi anh khẽ nhếch lên, đáy mắt thoáng qua tơ máu có chút kinh ngạc, gương mặt yêu nghiệt nhiễm một màu sắc dục, ngay cả vết sẹo ở xương gò má cũng toát ra vẻ mê hoặc.

Hai mắt không còn tiêu cự nhìn chằm chằm đỉnh đầu đen bóng của cô, hai chân bắt đầu phát run. Cảm giác cực hạn chưa từng có khiến anh suýt đánh mất lí trí , không nhịn được mà hơi hạ eo xuống, ý đồ muốn đâm sâu vào, cái cảm giác đó khiến toàn thân anh tan tác chết lặng.

Yết hầu bị ép mở ra, trụ thịt cắm vào rất sâu khiến cô buồn nôn, hàm răng lỡ quét qua trụ thịt. Rõ ràng là đau đớn, nhưng lại khiến anh sung sướng đến nhắm mắt, nước mắt sinh lý rơi xuống, thấm vào tầng băng gạc trên bả vai cô.

Cảm giác hít thở không thông khiến yết hầu hút cắn dương vật thô to càng mạnh mẽ hơn. Khuôn miệng bị nhét kín kẽ, người anh em thô tráng bị giam cầm bên trong, chỉ cần cô hơi động một chút đã có thể khiến cho tinh thần anh tan tác đến rối tinh rối mù.

Nguyên Tuấn Sách cúi đầu xuống, khu vực dài 23 cm hơi mềm xuống, vùng eo vẫn cong, không muốn thẳng lại.

Cánh môi bị banh rộng ra, khóe miệng đã chết lặng, không còn cảm giác đau. Hạnh Mính nhổ trụ thịt ra, vô số sợi chỉ bạc từ nước bọt, liên tiếp vương vấn giữa khoang miệng và đầu nấm hồng nhạt.

Cô nhút nhát sợ sệt ngẩng đầu nhìn lên. Thiếu niên trước mặt đang đắm chìm trong dục vọng. Trong suốt cuộc đời anh, lần đầu tiên được người khác dùng miệng khai bao cho, gương mặt đã đỏ rực, vanh tai cũng chẳng khá hơn là bao, hơi thở dồn dập nóng đến kinh người. Làn da trắng nõn khiến màu đỏ trên gương mặt anh hiện ra rõ ràng, phần cổ và bên tai cũng phủ một tầng màu sắc tươi đẹp.

Vừa mới bắn ra khiến cả người run lên, hữu khí vô lực, đôi mắt long lanh ánh nước, khó bề phân biệt. Nguyên Tuấn Sách giống như vừa bị ai đó khi dễ, cả người mềm mại như hoá thành vũng nước. Lần đầu tiên Hạnh Mính cảm thấy anh rất yếu ớt.

“Cậu có ổn không? Đừng giết mình, được không?”

Nguyên Tuấn Sách nhắm mắt lại, mồ hôi trên thái dương theo đường cong của gương mặt, chạy xuống hàm dưới cương nghị. Cổ ảnh hỏi giương lên, nổi gân xanh, yêu hồn hung ác trong thân thể được phóng thích. Giọng nói nam tính khàn khàn phát ra từ cổ họng, từng âm tiết trầm ấm như muốn hút hồn người nghe.

“Tiếp tục.”

Tiến tới rồi lại lui về phía sau.

Động tác máy móc cứ được lặp lại liên tục, yết hầu của Hạnh Mính đã cuộn trào muốn huệ ơi từ lâu. Phần thịt non trong cổ họng liên tục bị cọ xát đến đau, loại cảm giác đau đớn này có thể so với cơn đau dạ dày, cô lại không thể dùng tay để giảm bớt cơn đau.

Hạnh Mính không dám dừng lại, chỉ có thể bấu chặt vào phần đùi của anh, khom lưng ăn dương vật dưới háng của ánh. Cúi đầu đối diện với chỗ tư mật dưới thân thiếu niên, còn phải dùng miệng ăn cơm để ngậm lấy bộ phận riêng tư kia, một loại khuất nhục trào dâng trong tâm trí cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận