Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng anh vẫn xoay người và bỏ đi.

Nỗi sợ hãi của Dịch Nhữ lập tức tăng lên gấp bội: “Đừng đi! Đừng… đừng bỏ rơi tôi!”

Nhưng may là Hạ Cảnh Chiêu chỉ đi kéo ghế lại đây, ngồi trước mặt quan sát cô, vắt chéo chân vô cùng ưu nhã, đôi mắt tối sầm.

Hạ Cảnh Chiêu cách cô quá gần, Dịch Nhữ xấu hổ nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, sợ rằng giây tiếp theo Hạ Cảnh Chiêu sẽ không còn ở đó nữa.

Hạ Cảnh Chiêu nhìn chằm chằm Dịch Nhữ.

Cô đang khóc lóc cực kỳ thê lương, như thể cô đã gặp phải nỗi đau vì hy vọng tan vỡ, nước mắt vỡ ra như hạt trân châu rơi xuống không ngừng, chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của người đàn ông treo nửa trên người cô, đủ loại dấu vết lờ mờ hiện lên trên làn da trắng nõn, chiếc chuông trên vòng cổ cũng phối hợp với tần suất ra vào của dương vật mà phát ra âm thanh dễ chịu.

Anh rất thích âm thanh này, đó như lời tuyên bố về quyền sở hữu.

Giống như giọng nói cầu xin của cô, nó làm dịu đi ham muốn lạm dụng méo mó của anh.

Vặn vẹo.

Thực ra, Dịch Nhữ chưa bao giờ hiểu rõ về anh. Khi mới vừa ở bên nhau với Dịch Nhữ, anh đã nảy sinh ham muốn kiểm soát biến thái, và anh ước rằng cô sẽ luôn sống dưới sự kiểm soát của anh.

Nhưng đó là điều cấm kỵ không thể chạm tới, anh vẫn luôn kìm nén nó một cách hoàn hảo, ngay cả khi Dịch Nhữ nói với anh những khái niệm đó, anh cũng giả vờ như không biết, bởi vì anh biết rất rõ rằng một khi ham muốn của anh đã được thỏa mãn thì nó sẽ vượt quá tầm kiểm soát.

Anh lo lắng sẽ làm tổn thương cô. Sợ cô sẽ rời xa anh.

Nhưng Dịch Nhữ chỉ cần một cơ hội đã có thể thay đổi anh một cách dễ dàng.

Nghĩ tới đây, Hạ Cảnh Chiêu mở miệng hỏi: “Em có ngoan ngoãn nghe lời không?”

“Có có có!”

“Sẽ dẩu mông lên và chủ động bị đụ?”

Dịch Nhữ sửng sốt, không ngờ anh lại có thể nói ra một từ thô tục như vậy. Nhưng con ngựa bên dưới không cho cô nhiều thời gian do dự, cô khàn giọng đáp: “Vâng… vâng!”

Giọng nói trong trẻo và chậm rãi vang lên: “Sẽ cái gì?”

“Sẽ dẩu mông… hu hu… chủ động… hu hu… bị đụ…”

Hạ Cảnh Chiêu cười khẽ một tiếng, đứng dậy và đi đến bên cạnh Dịch Nhữ.

“Có phải em rất vui sướng không?” Anh đặt tay lên bộ ngực mềm như mây của Dịch Nhữ chơi đùa, chậm rãi nói: “Cuối cùng thì dục vọng cũng đã được thỏa mãn, có vừa lòng không?”

“Bị giẫm đạp, bị coi thường, đê tiện cầu xin, nhưng không nhận được sự thương xót.” Hạ Cảnh Chiêu không nhanh không chạm mở miệng nói, nhìn mỹ nhân đang khóc vô cùng thê thảm, tay lại dùng thêm sức, nhào nặn bộ ngực thành đủ loại hình dạng, đôi môi mỏng hơi hé ra, hung ác phun ra những lời xúc phạm: “Chỉ khi em quỳ gối chờ đến lúc tuyệt vọng, đối phương mới bố thí cho chút thương hại, mà em đã có thể hạ thấp điểm mấu chốt của bản thân, ngoan ngoãn động dục trước mặt đối phương rồi.”

Khuôn mặt Dịch Nhữ đỏ bừng, muốn giải thích cho bản thân.

Nhưng dương vật không ngừng thọc vào rút ra bên dưới cùng với đôi chân sắp tê dại khiến thần kinh cô trở nên căng thẳng, lời nói đến bên miệng lại biến thành: “Cứu tôi… cứu tôi, tha cho tôi…”

Hạ Cảnh Chiêu đặt tay lên đùi cô, quệt một chút dâm thủy rồi xoa nhẹ lên đầu vú đang cương cứng của cô: “Thì ra em rất thích như vậy nha.”

Giọng nói cô như không thành tiếng, yếu ớt thì thầm: “Không, tôi không thích, không thích…”

Đột nhiên Hạ Cảnh Chiêu làm khó dễ, túm tóc ép cô phải ngẩng đầu lên, đối diện với cặp mắt đẹp tràn đầy vẻ sợ hãi kia, hung ác nói: “Nếu như người đang dạy dỗ em là người khác, chắc em cũng sẽ có dáng vẻ như này đúng không, trên người đâu đâu cũng có dấu vết dâm đãng, dù có chạy đi đâu cũng sẽ bị bắt về đụ. Dù có cầu xin như thế nào cũng sẽ chỉ nhận được hình phạt nặng nề hơn. Bị nhốt trong một nơi tối tăm không thấy ánh mặt trời, không thể làm gì khác ngoại trừ chơi với mấy món đồ kia. Đợi đến khi bị chơi chán rồi thì sẽ bị vứt bỏ như món đồ chơi hỏng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận