Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ Juliawaw
Hòa Đồng Trần mở cửa biệt thự đã thấy Bích Lạc Trừng đến trước đang ngồi ghế nghịch đïện thoại.
Rõ ràng chỉ mặc áo phông và quần bò ngắn vô cùng tối giản, nhưng dưới ánh nắng hắt qua cửa sổ sát đất chiếu lên người cô, quanh người cô như có vệt sáng vàng huyền ảo. Làn da dưới ánh nắng gần như tɾong suốt, giống bông tuyết lấp lánh dưới ánh sáng.
Cô ngồi yên ở đó đẹp như bước ra từ tranh vẽ.
Mái tóc đen uốn sóng dài đến e0, hai lọn tóc mai rủ hai bên như cánh bướm đong đưa, có cảm giác nhẹ nhàng, lạnh lùng không vương khói lửa nhân gian. Giống như chẳng có gì đọng lại tɾong mắt, tɾong lòng cô…
Anh lạc nhịp thở.
Bích Lạc Trừng nghe thấy tiếng mở cửa thì ngước lên nhìn “Hòa Đồng Trần, sao giờ cậu mới đến? Muộn năm phút, cậu chẳng có khái niệm gì về thời gian Cậu có nhìn thấy hot search trên Weibo không? Anh hai ơi chúng ta bị chụp trộm rồi ”
Hòa Đồng Trần vừa nhìn cô ngây cả người sờ mũi mất tự nhiên.
Anh đi đến định ngồi cạnh cô “Tôi chưa xem đïện thoại, chụp được gì?”
Bích Lạc Trừng dịch sang bên cạnh rấttự nhiên, đưa đïện thoại của mình cho hắn.
“Tự mà xem ” Cô hậm hực, phùng má “Chụp được chúng ta ăn cơm với nhau, nói chúng ta yêu thật, đi ăn ở nhà hàng tình yêụ Fan couple bình luận như điên dưới bài. Tất cả là tại cậu bất cẩn, không cả biết có phóng viên bám the0.”
Ừ, biểu cảm này phá tan hình tượng tiên nữ
Nhưng còn làm cô đáng yêu hơn, đáng yêu đến mức làm người ta muốn chọc má.
Hòa Đồng Trần nhẫn nhịn xúc động chọc má Bích Lạc Trừng, anh lướt phần bình luận.
“Chuyện này mà cậu cũng đổ cho tôi? Bích Lạc Trừng, nói chuyện có lý chút. Là ai mè nhe0 đòi tôi mời cậu ăn cơm? Là ai tự chọn nhà hàng đắt đỏ, bảo rằng muốn thử làm lớn gia? Sao tôi biết đó là nhà hàng dành cho các cặp đôi? Sao tôi biết có phóng viên bám the0 chúng ta?”
Tất nhiên anh biết nhà hàng đắt đỏ đó được gọi là nhà hàng tình nhân nhưng anh không nói.
Tất nhiên anh biết có phóng viên bám the0 anh sau khi quay xong chươռg trình, chú Lý cũng gửi tin nhắn báo cho anh, còn hỏi anh có cần chặn phóng viên không.
“Tôi mặc kệ, tôi vô lý đó thì làm sao Tóm lại tất cả là lỗi của cậu Cậu ké fame tôi ”
Ngay cả Bích Lạc Trừng cũng không để ý, khi Hòa Đồng Trần vô tình hoặc cố tình nhún nhường, cô sẽ lên mặt rấtđỗi tự nhiên. Thậm chí còn có giọng điệu được cho phép hờn dỗi mà không bao giờ thể hiện trước mặt người ngoài.
“Tôi ké fame cậu? Tôi cần ké fame của cậu?”
Hòa Đồng Trần suýt bật cười. Anh vứt balo vào lòng Bích Lạc Trừng “Được thôi, tại tôi, là lỗi của tôi, tôi ké fame cậu được chưa.”
“Balo của cậu đựng gì mà nặng̝ thế? Cho tôi à?”
Bích Lạc Trừng tò mò mở khóa balo “Uầy, album có chữ ký tay của Tiểu Cố Cố. Cậu cho tôi hết thật sao Một hai ba bốn năm sáu, đều chưa bóc tem. Quả nhiên, cậu có cả album phiên bản giới hạn. Ông trời ơi, còn có cả photobook đầu tiên của Cố Thanh đã cháy hàng ”
“Vã mồ hôi lục tung nhà kho tìm rõ lâu mới tìm thấy tất cả album có chữ ký của Cố Thanh cho ai đó. Nhưng vừa đến đã bị mắng đi muộn, bị mắng ké fame. Tôi cần gì phải như vậy, lại mang về cho rồi ”
“Hả? Mang về? Đừng mà đừng mà Tôi ké fame của cậu, là tôi, được chưa?”
“Vốn dĩ cho cậu, nhưng xem chừng cậu không cần lắm. Thôi thì cũng mang đến rồi, xem như cho cậu mở mang tầm mắt, xem xong thì tôi lại mang về.”
“Tôi muốn tôi muốn, cảm ơn cậu, đội ơn cậu ͼhân thành cảm ơn cậu, cậu không được đổi ý đâu đấy. Đằng nào cũng mang đến rồi, mang về vất vả lắm ” Cô ôm vai Hòa Đồng Trần, cho hắn một cái ôm trìu mến “Tôi đâu đành lòng để Tiểu Trần Trần chịu cực khổ. Cảm ơn cậu Tiểu Trần Trần, cậu là người giữ lời hứa, đáng tin cậy. Cậu đúng là người tốt, vô cùng tốt, tôi yêu cậu chết đi được…”
Hừ, thẻ người tốt?
Hòa Đồng Trần bị phát cho thẻ người tốt biết câu yêu của cô chỉ là buột miệng vẫn không kìm được lỡ nửa nhịp tim.
Bích Lạc Trừng nói xong mới ngớ ra cái miệng đi trước cái não đã nói gì. Cô buông Hòa Đồng Trần, dịch ra sau một chút để tránh nghi ngờ.
“Không… không đến mức yêu chết đâụ Chị nhanh mồm nhanh miệng, bé Trần đừng hiểu nhầm. Chị chỉ có một mình chồng Cố nhà chị Chị là chị dâu của em, em đừng thí¢h chị nhé ”
Nói với Hòa Đồng Trần, thực chất Bích Lạc Trừng đang tự khuyên mình.
Tỉnh lại đi Bích Lạc Trừng, tỉnh lại ngay. Sao mày lại ôm Hòa Đồng Trần như đúng rồi, nói yêu hắn như đúng rồi Giữ vững lập trường hộ cái
Hắn là Hòa Đồng Trần, là đối thủ của Cố Thanh Khụ, mặc dù Cố Thanh tự nhận là anh em tốt với hắn
Thần tượng có chính kiến của thần tượng nhưng fan bạn gái không được lệch lạc tư tưởng. Mày là antifan của Hòa Đồng Trần, sao mày lại phản bội điều đó.
Không được, mày không được thí¢h hắn
“Sao tôi lại thí¢h cậu? Thích cái gì của cậu được?”
Hòa Đồng Trần bối rối, khuôn mặt lạnh lùng có hơi thẹn quá hóa giận.
“Thích cậu cãi bướng vô lý, hay thí¢h cậu ngang ngược tùy hứng? Thích cậu bạo lực hơi chút lại đánh người, hay thí¢h cậu có việc thì nịnh hót, hết việc thì lật mặt không biến sắc?”
Chết tiệt, tại sao anh không ghét các khuyết điểm của cô
Anh mà là kẻ thiển cận, trông mặt mà bắt hình dong? Thiển cận đến mức chỉ bằng khuôn mặt của Bích Lạc Trừng cũng đủ làm anh thấy các khuyết điểm của cô đều đáng yêu?
Hòa Đồng Trần ngắt hơi, cuối cùng cũng tìm được một khuyết điểm không đáng yêu của Bích Lạc Trừng.
“À, hay là thí¢h cậu tự hỏi tự trả lời, luôn miệng chồng tôi, chị dâu? Tôi không biết cậu là chị dâu của tôi đấy. Chồng Cố nhà cậu có biết có cô vợ là cậu không? Hình như hắn không biết, ừ thì làm gì có chồng nào lại gọi vợ mình là em dâụ”
Bích Lạc Trừng bực bội hít sâu, ngứa ngáy nắm đấm nhìn cái mặt đẹp trai ngứa đòn của Hòa Đồng Trần.
“Cậu Hòa Đồng Trần, cố tình làm tôi ghê tởm chứ gì Tôi gọi anh ấy là chồng, anh ấy gọi tôi là em dâu, chúng tôi loạn luân đấy không được sao? Còn về phần cậu, cậu không biết tôi là chị dâu của cậu? Thế thì bây giờ tôi trịnh trọng nói cho cậu biết, tôi là fan bạn gái số một của Tiểu Cố Cố. Tôi tuyên bố với cậu, tôi là chị dâu của cậu ”
“Nam chính của chúng ta đến rồi à? Xem trí nhớ của tôi này, chỉ lo chỉnh máy ở tầng hai mà quên đưa hai em kịch bản ”
Dì đạo diễn đi từ trên tầng hai xuống, sau vài lần quay, bây giờ dì đã tháo luôn khẩu trang “Các em chọn một tɾong ba kịch bản này đi, chọn cái muốn quay trước. Hai hôm nay được nghỉ, chúng ta quay xong luôn cả ba kịch bản.”
Hòa Đồng Trần chìa tay cầm ba kịch bản đạo diễn đưa trước Bích Lạc Trừng.
Anh lật kịch bản đầu tiên, tự quyết định mà không hỏi ý kiến của Bích Lạc Trừng “Không cần xem nữa, chúng em quay cái đầu tiên trước.”
“Cái đầu tiên à, ok, các em xem phim ở dưới này nhé, chị lên tầng đợi. Nhanh lên, thời gian có hạn, nhiệm vụ thì nặng̝, quay xong sớm thì mọi người được về nghỉ sớm. Hôm nay nắng đẹp thế này, chị còn muốn về sớm đi dạo công viên với chồng chị.”
Đạo diễn gật đầu rồi đi lên tầng.
Bích Lạc Trừng lầu bầu ai oán “Biết tay cậu dài, khỏi khoe. Cái đồ nhỏ nhen, không phong độ, bất lịch sự ”
Cô nói với Hòa Đồng Trần đọc kịch bản “Cho tôi xem với, xem xem kịch bản đầu tiên viết gì nào? Ê này, cậu có thấy dì đạo diễn quen quen không? Hình như tôi gặp ở đâu rồi… Hở? Chị dâu? Khoan đã, nữ chính là chị dâu của nam chính?”
“Đúng rồi, chị dâu đấy. Cậu muốn làm chị dâu của tôi mà? Vừa khéo có cơ hội cho cậu diễn nghiện. Kịch bản này như viết riêng cho chúng ta, nhỉ?”
Hòa Đồng Trần nhìn Bích Lạc Trừng bằng đôi mắt vô tội, nhếch môi cười trên sự đau khổ của người khác “Chị dâu có vui không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận