Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đi theo bóng dáng cao lớn của Lục Hoài Châu, xuyên qua các con ngõ nhỏ, khi đứng trước cửa ‘nhà cũ’ này, cô vẫn còn hơi chút ngơn người. Trong tưởng tượng của cô, những ngôi nhà cũ đều rất cũ nát, đặc biệt là ở phía Tây Bắc bên này, có rất nhiều ngôi nhà được xây bằng đất thô. Cô không từng nghĩ rằng “nhà cũ” trong miệng Lục Hoài Châu lại sẽ là căn nhà lầu độc lập nằm khuất trong khu vực trung tâm thành phố như vậy.

“Căn nhà này trước đây là bị nhà nước tịch thu rồi cho thuê, cũng vừa năm ngoái mới trả lại cho tôi. Lát nữa tôi sẽ thu dọn gian phòng này trước, buổi tối chúng ta cứ nghỉ ngơi ở đây đi đã.” Lục Hoài Châu lấy chìa khóa ra, mở xích khóa ở công rồi đẩy cánh cổng sắt nặng trịch ra, khom người xách hành lý, để Phương Uyển đi vào trước.

Đại khái là nhìn thấy Phương Uyển có hơi ngơ ngẩn, trong lòng Lục Hoài Châu cũng vui vẻ theo. Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên y mới lại có cảm giác mình đang về nhà. Cuối cùng cũng có thể đứng trên khoảng sân nơi mình lớn lên, Lục Hoài Châu dẫn Phương Uyển đi dạo quanh một vòng trước đã.

Sau khi đặt hành lý xuống, người đàn ông xắn tay áo chuẩn bị bắt đầu dọn dẹp: “Nhìn bên ngoài thấy cũng không đến nổi nào. Lần trước tôi có về thăm một lần, bên trong đều đã thay đổi cả rồi, căn phòng thuở nhỏ của tôi giờ lại bị ngăn thành hai phòng nhỏ.”

Phương Uyển nghe được trong lời nói của y tràn ngập tiếc nuối, do dự một chút, cô chủ động tiến lại ôm lấy vòng eo tinh tráng của người đàn ông trước mặt, vùi đầu vào trong ngực của y: “Ba, mừng ba về nhà.”

Dọn dẹp nhà cửa là một công việc tốn rất nhiều công sức, nhưng Lục Hoài Châu không cho Phương Uyển động vào, dù chỉ là một ngón tay. Nơi này đều đã có sẵn gia cụ, chăn ga gối đệm và mấy thứ vật dụng linh tinh khác thì chút nữa họ sẽ mua bổ sung sau.

Lục Hoài Châu còn chưa kịp thu dọn đồ đạc xong để ngồi xuống nghỉ ngơi, thì ngoài cửa truyền đến một giọng nói: “Anh Lục! Anh đã về rồi à!”

“Tôi vừa tan sở, nhìn thấy cổng nhà anh mở, biết ngay… Đây là…”

Người đến thoạt nhìn có vẻ lớn tuổi hơn Lục Hoài Châu, nhưng lại vẫn gọi y là ‘anh’. Nhìn thấy Phương Uyển đi ra từ phía sau lưng Lục Hoài Châu, ông ta hơi sửng sốt, sau đó mới vỗ ót nói: “Là chị dâu nhỏ nhỉ, thật là xinh đẹp! Ha ha ha, chào chị chào chị, chị dâu nhỏ đang mang thai à? Anh Lục, anh…” Nói xong, ông ta lén giơ ngón tay cái lên với Lục Hoài Châu, ánh mắt đầy hâm mộ.

Phương Uyển bị ông ta nói làm cho xấu hổ, vừa định xua tay thì ba chồng đã ôm eo cô rồi ‘Ừ’ một tiếng, xem như trả lời cho cách xưng hô của ông ta.

Mặt của Phương Uyển không kiềm chế được mà đỏ bừng, hai người anh một câu tôi một câu hàn huyên một hồi. Từ chối lời mời đến nhà ông ta ăn tối của người đàn ông nọ, Lục Hoài Châu đưa Phương Uyển ra cửa đi mua đồ ăn. Bữa ăn đầu tiên tất nhiên phải ăn ở nhà rồi.

“Ba, sao ba lại nói… Nói con là…”

Lục Hoài Châu: “Là cái gì? Là vợ tôi sao?” Y để tay cô khoác lên tay mình, để cô kéo y theo: “Làm cũng đã làm cả rồi, em còn muốn để ai làm vợ tôi nữa?”

Phương Uyển siết lấy cánh tay y, hai người họ cứ thể thong thả tản bộ, để cơ thể tự nhiên chạm vào nhau, đi trên những con đường quanh co khúc khuỷ tràn ngập hơi thở cuộc sống, giống như bất kỳ cặp vợ chồng bình thường nào, sau khi tan tầm thì cùng nhau ra cửa mua đồ ăn, rồi về nhà cùng nhau nấu cơm.

Thế nhưng dù chỉ đơn giản là cùng y tản bộ trên đường thế này, lại khiến trong lòng Phương Uyển cảm thấy rất vui vẻ, không cần quan tâm đến ánh mắt và thành kiến của người khác. Cô chợt hiểu ra rằng vì sao Lục Hoài Châu lại đưa cô về đây vào dịp Tết Trung thu. Tuy rằng ở khu nhà cán bộ kia, cuộc sống cũng rất thoải mái và yên bình, nhưng hình như cô lại càng thích cảm giác cùng sống ở đây với Lục Hoài Châu hơn. Chỉ vừa đến đây chưa được bao lâu, không hiểu sao Phương Uyển đã bắt đầu có chút mong chờ vào ngày sau rồi.

Phương Uyển nằm trên chiếc giường mới được dọn hồi tối hôm qua. Bên ngoài lúc này đã quá giờ ăn trưa, cô mở đôi mắt đau nhức ra, đầu óc trống rỗng, ngơ ngác nhìn trần nhà.

Tại sao hôm qua cô lại có thể cảm thấy đón Trung thu hai người với Lục Hoài Châu thì thật tốt chứ!

Tối qua, sau khi hai người cùng nhau cơm nước xong, cô ăn nhiều hơn bình thường một chút, hơn nữa ban ngày ngồi xe cũng hơi mệt nên cả người cô cực kỳ uể oải, buồn ngủ. Cô lười biếng dựa người nằm trên ghế, nhìn Lục Hoài Châu dọn giường trải chiếu. Nhìn một hồi thì mí mắt cô cũng bắt đầu trên dưới đánh nhau luôn.

Lục Hoài Châu quay đầu nhìn sang thì thấy cô để chân trần ngồi trên ghế, để lộ ra phần thịt non trắng nõn bóng nhoáng ở đùi trong, móng tay được cắt tỉa tròn trịa cũng mang màu hồng phấn. Từ sau khi mang thai, người có thêm chút da thịt, khiến đường cong cơ thể cũng trở nên đầy đặn hơn, sờ vào tay thì xúc giác lại càng thêm dễ chịu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận