Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn tỉnh, thật sự tỉnh rồi!

Đang lúc mọi người cười nói vui vẻ, cô đi về phía Thẩm Thiên Dục, nhưng lại không biết nên nói cái gì, cô có thật nhiều điều muốn nói với hắn, rồi lại không biết mở miệng bắt đầu từ đâu…

Bầu không khí có chút căng thẵng, lúng túng. Người ngồi trên giường cuối cùng cũng nhìn đến Thẩm Thiên Vi, hắn dùng ánh mắt hờ hững lạnh lùng trước đây chưa từng có tò mò dò xét cô, sau đó lại làm tất cả mọi người khiếp sợ khi hắn nói: “Chị là ai?”

Chị là ai?

Đây là một ma chú ác độc, chỉ ba chữ, lại phá hủy tất cả niềm tin có thể bắt đầu sống lại của Thẩm Thiên Vi! Hắn rõ ràng nhớ mọi người, lại chỉ quên mình cô.

Chị là ai?

Cô đột nhiên cảm thấy tất cả mọi thứ xung quanh đều là một mảnh đen tối, trên mặt đất rộng lớn như thế lại âm u chỉ có một mình cô, cô bị hơi thở lạnh lẽo bao vây, cảm giác này quả thật sống không bằng chết, giờ phút này, cô lại không biết… Cô là ai.

Bảy năm sau.

Đài Bắc.

“Cô giáo Thẩm, cô giáo Thẩm, Đồng Đồng khi dễ con! Ô ô…” Một giọng nói non nớt yếu đuối vang lên, sau đó một cô gái mập nhỏ đáng yêu chạy từ nơi vui chơi của nhà trẻ vọt tới bên cạnh giàn hoa Thanh Đằng.

Ở giàn hoa Thanh Đằng, có một cô gái xinh đẹp trầm tĩnh đang ngồi đó, ánh mặt trời nhẹ nhàng chiếu rọi trên người cô.

Theo lý mà nói, đây là một phong cảnh ấm áp, mà cô, rõ ràng cười nhưng lại không cảm thấy một chút ấm áp nào, đó là cảm giác cô đơn lạnh lùng.

Nhưng đứa bé không có nhạy cảm như thế, nó chỉ là cảm thấy cô giáo Thẩm rất đẹp, rất dịu dàng, cô bé úp sấp trên người cô giáo làm nũng khóc: “Đồng Đồng lấy món đồ chơi của con, không trả cho con, hắn là tên khốn kiếp!”

Cô gái để quyển sách trên tay xuống, thương tiếc vỗ vỗ cái lưng nhỏ của cô bé, dịu dàng an ủi nói: “Hinh Hinh không khóc, coi như Đồng Đồng lấy món đồ chơi của con, con cũng không thể nói hắn như thế, biết không? Cô giáo giúp con nói với hắn, có được không?” “Vâng!” Thanh âm mềm mại của cô gái nhỏ vang lên, mắt to chớp chớp lã chã chực khóc, lôi kéo cô gái đi tới nơi vui chơi của nhà trẻ.

Sau buổi trưa là thời gian hoạt động tự do, những đứa trẻ ở đây lại náo loạn rượt đuổi nhau khắp nơi, cô gái nhìn bọn nó, môi đỏ mọng tinh xảo cũng không nhịn được giương lên nụ cười. Trong đám đông, cô tìm được Đồng Đồng theo lời Hinh Hinh nói, cô vội vàng kéo cô bé ngồi xổm người xuống: “Đồng Đồng.”

Đồng Đồng là một bé trai xinh đẹp, cậu bé nhìn thấy cô gái bên cạnh Hinh Hinh, cố ý làm cái mặt quỷ: “Mít ướt, cũng biết đi tố cáo cô giáo sao!”

Lần này, Hinh Hinh uất ức khóc lớn hơn: “Đồng Đồng là tên khốn kiếp, chỉ biết bắt nạt Hinh Hinh”

“Đồng Đồng.” Cô gái tức giận trách hắn một tiếng nhưng lại vẫn rất dịu dàng, cô nói với Đồng Đồng: “Mọi người đều đối xử với nhau rất tốt, tại sao con muốn cướp đồ chơi của Hinh Hinh? Cô không phải đã nói, con trai phải chăm sóc con gái sao?”

“Nhưng cậu ấy nói mình là chị gái của con, con phải nghe lời cậu ấy… Con không muốn, con là con trai! Mới không cần nghe lời con gái.” Đồng Đồng làm như một người đàn ông ngẩng đầu lên, bộ dáng cực kỳ đáng yêu.

Cô gái có chốc lát mất hồn, tiếp theo đó là một nụ cười tràn ra: “Ừ, Đồng Đồng là con trai, cho nên làm sao có thể bắt nạt con gái nha! Mặc kệ bạn ấy không phải là chị gái, con cũng không thể bắt nạt bạn ấy, biết không?”

“Được rồi, được rồi.” Đồng Đồng bĩu môi, vuốt vuốt đồ chơi trả lại cho Hinh Hinh, nghiêm túc nói: “Sau này cậu không được nói mình là chị gái! Mình là con trai, cậu phải do mình bảo vệ, có biết không?”

Hinh Hinh hít hít mũi, vội vàng gật đầu, giống như chỉ cần có món đồ chơi, cái gì cô bé cũng đồng ý.

Đồng Đồng lúc này mới hả hê gật đầu một cái, kéo Hinh Hinh qua: “Tốt, vậy mình dẫn cậu đi chơi.” Sau đó, hai đứa nhỏ lại quấn quýt với nhau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận