Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Màn Tra Khảo Của Mẫu Thân Và Cơn Mưa Ký Ức
Phỉ Y Hân rón rén mở cổng, ngó trước ngó sau như ăn trộm vào chính nhà mình. Thấy sân vắng tanh, cô thở phào nhẹ nhõm, nhanh chân lách vào trong, định bụng chạy tót lên phòng ngủ một giấc.
Nhưng đời không như là mơ. Vừa đặt chân lên cầu thang, một giọng nói “thân thương” vang lên từ phòng khách, khiến cô giật bắn mình, xém chút nữa trượt chân ngã: “Đi đâu cả đêm không về hả con ranh con kia?”
Phỉ Y Hân quay đầu lại, cười méo xệch: “A… Mẹ… Mẹ dậy sớm thế ạ?”
Bà Phỉ đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm tách trà, ánh mắt sắc như dao cau nhìn con gái từ đầu đến chân. Bà đặt tách trà xuống cái “cạch”, đứng dậy đi vòng quanh con gái, hít hít mũi như chó nghiệp vụ. “Mùi đàn ông! Mùi nước hoa đàn ông! Lại còn quần áo mới toanh thế này? Khai mau, đêm qua ngủ với thằng nào?”
“Mẹ! Mẹ nói bé thôi! Hàng xóm nghe thấy bây giờ!” Phỉ Y Hân đỏ mặt tía tai, vội vàng bịt miệng mẹ lại.
Bà Phỉ gạt tay con gái ra, mắt sáng rực lên: “Thật hả? Có bạn trai rồi hả? Đẹp trai không? Giàu không? Làm nghề gì? Bao giờ cưới?”
“Mẹ!!!” Phỉ Y Hân đau đầu day day thái dương, “Không phải bạn trai! Chỉ là… sếp con thôi. Tối qua con uống say, sếp đưa vào khách sạn ngủ nhờ, không có chuyện gì xảy ra cả!”
“Sếp? Cái cậu Hoắc tổng đẹp trai ngời ngời hôm nọ đưa con về ấy hả?” Bà Phỉ nhớ lại, vỗ đùi cái đét, “Tuyệt vời! Mẹ chấm cậu ta rồi đấy! Con liệu mà ‘hạ đo ván’ nó đi! Gạo nấu thành cơm càng tốt!”
Phỉ Y Hân muốn xỉu tại chỗ. Mẹ cô tư tưởng thoáng đến mức đáng sợ. “Con mệt rồi, con lên phòng đây!” Cô chạy biến lên lầu, bỏ lại bà mẹ đang cười tủm tỉm đầy ẩn ý.
Vào đến phòng, Phỉ Y Hân ném túi xách sang một bên, lao ngay vào phòng tắm. Cô đứng trước gương, cởi bỏ bộ váy áo đắt tiền. Hình ảnh phản chiếu trong gương khiến cô không dám nhìn thẳng. Khắp cơ thể trắng ngần là những dấu vết xanh tím, đỏ hồng – bằng chứng cho sự cuồng dã đêm qua. Dấu răng trên vai, dấu hôn trên ngực, vết bầm mờ ở eo do bị siết chặt…
Cô mở vòi hoa sen, để dòng nước lạnh xối xả từ đỉnh đầu xuống, hi vọng gột rửa đi sự nóng bỏng còn sót lại trong ký ức. Nhưng càng cố quên, những hình ảnh ấy càng hiện về rõ mồn một. Hơi thở nóng hổi của hắn bên tai… Bàn tay thô ráp vuốt ve khắp da thịt cô… Cảm giác bị lấp đầy, căng trướng… Tiếng va chạm của da thịt, tiếng rên rỉ của chính cô…
“Aaa… điên mất thôi!” Phỉ Y Hân vò đầu bứt tai dưới làn nước. Cô không thể phủ nhận rằng, cơ thể cô rất thích sự chạm chạm của hắn. Hắn kỹ thuật quá tốt, lại biết cách khơi gợi dục vọng tiềm ẩn trong cô. Sự hòa hợp về thể xác giữa hai người là điều không thể chối cãi.
Cô nhắm mắt lại, tay vô thức trượt xuống vùng bụng phẳng lì, rồi thấp hơn nữa… Nơi đó vẫn còn hơi sưng đỏ và nhạy cảm. Chỉ cần chạm nhẹ, một luồng điện lại chạy dọc sống lưng. Hình ảnh cơ bắp cuồn cuộn của Hoắc Đông Thần đẫm mồ hôi đang chuyển động trên người cô lại hiện về.
“Không được! Mày tỉnh lại đi Phỉ Y Hân! Đó chỉ là dục vọng nhất thời thôi!” Cô tự tát nhẹ vào má mình, tắt nước, quấn khăn tắm bước ra ngoài.
Nhưng dư âm của đêm qua quá mạnh mẽ. Ngay cả khi đã nằm trên giường êm ái của mình, chui vào trong chăn, cô vẫn ngửi thấy mùi hương nam tính thoang thoảng đâu đây. Là mùi của hắn vương trên tóc cô, hay là mùi hương đã ám ảnh vào tâm trí cô rồi?
Cô lăn qua lộn lại, cố gắng xua đi hình bóng của tên tổng tài bá đạo kia. “Chỉ là bạn giường thôi. Đúng, chỉ là bạn giường. Sòng phẳng, không tình cảm, không ràng buộc.” Cô lẩm bẩm như một câu thần chú rồi chìm dần vào giấc ngủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận