Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Máu đỏ đang từ từ chảy ra.

Cơn đau đớn xuất hiện, Nghiêu Thần theo bản năng rút dương vật ra khỏi tiểu huyệt của cô gái, hai chân lùi về phía sau vào bước.

Từ trong tiểu huyệt, tinh dịch ban nãy bắn vào liền chảy ra ào ạt, dương vật của chàng trai vẫn đang ngẩng cao đầu, gân xanh trên đó hiện lên rõ ràng và còn đang co giật.

Máu đỏ kéo thành dòng chảy xuống từ ngực hắn.

“A…”

Cô hét lên một tiếng, hoảng sợ thả cái vỏ sò dính máu trong tay xuống, sau đó liên tục lùi về phía sau.

Dục vọng đang lên cao thì bị cắt đứt, Nghiêu Thần nâng mắt nhìn gương mặt tái nhợt của Tô Từ, ngọn lửa tình dục trong người dần biến thành ngọn lửa phẫn nộ.

Hắn giơ tay lên cao tát cho Tô Từ một cái.

Cái tát này Nghiêu Thần dùng hết mười phần sức lực. Đánh Tô Từ đến mức lăn xuống mỏm đá, đầu đập xuống những cục đá nhỏ bên dưới.

Nghiêu Thần mặc kệ vết thương trên ngực, hắn cũng bước xuống dưới.

Tô Từ ôm trán, cô còn chưa kịp chống người lên, thì trên lưng đã bị Nghiêu Thần đạp một cước.

Tô Từ hoảng sợ khóc lên, miệng liên tục xin lỗi: “Em xin lỗi anh, em không cố ý, em xin lỗi.”

“Bàn tay này đã làm tôi bị thương có phải không?”

Nghiêu Thần nắm lấy bàn tay đã khiến mình bị thương của Tô Từ lên, rồi cúi người nhặt lấy một hòn đá cuội bên cạnh.

Tô Từ hoảng loạn hét lên: “Đừng mà, Từ Từ xin lỗi, Từ Từ sai rồi!”

Cô gào khóc thảm thiết, liên tục dùng sức rút tay về nhưng không được.

Nghiêu Thần không nói thêm một lời, đặt tay cô lên mặt đá rồi dùng sức giữ lại, sau đó cầm đá cuội trong tay trên đập mạnh xuống.

Bộp…

“Á…”

Tất cả những tiếng hét đau đớn của Tô Từ đều bị bàn tay của Nghiêu Thần chặn lại, hai mắt cô mở to, gân máu ở tròng trắng nổi lên.

Bàn tay run lên, từng khớp xương đều như nát ra.

Bộp… bộp…

Nghiêu Thần đập xuống ba cái liên tục thì mới hả giận quăng cục đá đi.

Cô gái trong tay đã đau đớn đến mức không thể hét thành tiếng, toàn thân co giật và căng chặt chống chọi lại với con đau.

Nước mắt chảy xuống không thể ngừng lại được.

Ở trên bãi cát, cặp đôi khi nãy đi ngang qua nhưng vẫn không hề phát hiện gì.

Cộp… cộp…

Trong hành lang bệnh viện vang lên tiếng giày cao gót.

Một người phụ nữ quý phái đang được hộ tống đi tới phòng vip của bệnh viện.

Vệ sĩ canh gác mở cửa cho bà, Nghiêu phu nhân bước vào phòng, giơ tay tháo kính râm trên mắt xuống, nhìn vào trong phòng.

Con trai cưng của bà đang nằm cởi trần trên giường, trước ngực được quấn băng trắng, có thấm màu vàng nâu của thuốc sát khuẩn.

Tô Từ đang ngồi bên cạnh giường, lột vỏ quýt rồi đút cho hắn ăn.

“Thần Thần, vết thương của con sao rồi?”

Nghiêu phu nhân vội vã bước tới bên cạnh Nghiêu Thần, ánh mắt lo lắng nhìn vào vết thương trên người hắn.

Nghiêu Thần nhai múi quýt mà Tô Từ vừa đút cho mình, quay đầu lại nói với bà: “Chỉ là vết thương nhẹ mà thôi.”

“Vết thương nhẹ cái gì, mẹ đã nghe báo lại rồi, phải may 5 mũi.”

Dứt lời bà ngẩng đầu, ánh mắt tức giận, chán ghét, thù hận nhìn về phía Tô Từ, lớn tiếng nói: “Cô muốn giết con trai tôi có phải không?”

Tô Từ run rẩy ngồi trên ghế, không dám ngẩng đầu lên nhìn Nghiêu phu nhân.

“Tôi hỏi sao không trả lời.”

Bà ấy tức giận đi vòng qua bên giường, nắm lấy tay Tô Từ kéo cô đứng dậy.

Tô Từ sợ hãi ngẩng đầu lên, gương mặt sưng đỏ hiện ra trước mắt bà.

Động tác của Nghiêu phu nhân hơi dừng lại.

Tô Từ lại cúi đầu xuống, che dấu vết thương trên mặt mình.

Bây giờ Nghiêu phu nhân mới nhìn thấy bàn tay phải đang được bó bột của Tô Từ.

Bộ thạch cao bao phủ toàn bộ từ ngón tay đến giữa khuỷu tay của cô, bên trong hình như có những thanh sắt nhỏ để cố định từng ngón tay của cô lại.

Bác sĩ bảo xương ngón tay cô đã gãy rất nhiều khúc, nhất định phải hạn chế vận động nhưng ban nãy cô vẫn bóc quýt đút cho hắn ăn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận