Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lần đầu tiên trọn vẹn
Chiếc lưỡi của Vi Dự như một con rắn nhỏ linh hoạt, khám phá từng ngóc ngách trong hang động ẩm ướt. Anh không chỉ tập trung vào hạt ngọc, anh còn liếm mút hai cánh hoa mềm mại, thỉnh thoảng lại đưa lưỡi vào sâu bên trong, khuấy đảo.
Điền Điềm cảm thấy mình sắp nổ tung. Khoái cảm ập đến dồn dập, mãnh liệt hơn bất cứ lúc nào cô tự mình làm. Cô nắm chặt tóc anh, mông nhổm lên khỏi giường, đón nhận sự âu yếm từ chiếc lưỡi hư hỏng.
“Ướt… ướt quá rồi…” Cô rên rỉ.
Vi Dự cảm nhận được dòng thủy triều của cô. Anh đưa hai ngón tay vào, bên trong trơn trượt và nóng bỏng, vách thịt co bóp không ngừng, mút lấy ngón tay anh.
Vật cứng của anh đã trướng đến phát đau. Anh trườn lên, đeo bao cao su vào.
“Em… sẵn sàng rồi,” cô thì thầm, hai chân chủ động mở rộng.
Anh ấn côn thịt vào huyệt khẩu. Lần này, không hề có sự kháng cự nào. Nhờ dòng nước ái tình của cô, anh trượt vào một cách dễ dàng, sâu đến tận cùng.
“A…” Cả hai cùng thở ra một tiếng đầy thỏa mãn.
Nó căng trướng, lấp đầy cô, nhưng không hề đau đớn. Chỉ có cảm giác no đủ, ấm áp.
Vi Dự bắt đầu di chuyển, chậm rãi, để cô quen với kích cỡ của anh.
“Em… không đau,” cô thút thít vì sung sướng.
Anh mỉm cười, cúi xuống hôn cô. “Em muốn… tự mình làm không?”
Anh lật người lại, để cô ngồi lên trên. Điền Điềm nắm lấy vai anh làm điểm tựa, từ từ hạ mông xuống. Côn thịt lại một lần nữa tiến vào, nhưng lần này còn sâu hơn, như thể chạm đến tận cùng tử cung của cô.
“Sâu… sâu quá…”
Cô bắt đầu nhấp nhô, tự mình điều khiển nhịp điệu. Cô nhìn xuống, thấy nơi hai người giao hợp ướt át, thấy lồng ngực rắn chắc của anh. Cô thích cảm giác này, cảm giác được làm chủ. Vi Dự nắm lấy mông cô, xoa bóp, phối hợp đẩy hông từ dưới lên.
Khi cô bắt đầu mỏi, anh lại đổi tư thế. Anh kéo chân cô, gác lên vai mình.
“A! Khoan… tư thế này…”
Nó quá sâu, quá mạnh mẽ. Mỗi cú thúc của anh đều như đóng một cây cọc vào sâu thẳm cơ thể cô. Anh nhìn thấy rõ ràng nơi mình ra vào, thấy cánh hoa của cô bị côn thịt của anh làm cho biến dạng.
Đột nhiên, anh đâm mạnh vào một điểm.
“A! A! A! Vi Dự! Chỗ đó!”
Cả người Điền Điềm co giật. Anh biết mình lại tìm thấy nó. Anh không dừng lại, mà liên tục, dồn dập thúc vào điểm G.
“Không… không được… em… em ra… AAAAA!”
Một dòng nước trong vắt, nóng hổi phun trào, bắn ướt cả ngực anh, ướt đẫm drap giường. Cô đạt cao trào, cơ thể run rẩy không ngừng.
Vi Dự gầm lên một tiếng. Anh không dừng lại. Nơi huyệt khẩu ướt đẫm càng làm anh thêm hưng phấn. Anh tiếp tục thúc, mỗi lúc một nhanh hơn, mạnh hơn. Khả năng chịu đựng của anh, nhờ những ngày tháng vẽ tranh miệt mài, đã tốt hơn rất nhiều.
“Hu hu… tha em…” Cô khóc nức nở, vừa sướng vừa mệt.
“Gọi tên anh đi, Điềm Điềm.”
“Vi Dự… Vi Dự… nhanh… nhanh nữa đi… A!”
Anh ôm chặt lấy cô, thúc những cú cuối cùng thật sâu, rồi bắn ra, toàn bộ bị giữ lại trong lớp màng mỏng. Anh gục xuống người cô, cả hai cùng thở dốc, mồ hôi hòa quyện.
Lần đầu tiên của họ, cuối cùng cũng đã trọn vẹn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận