Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng không đời nào đâu! Vương Hàn từ xưa tới nay mưu mô độc ác, làm sao có thể vì một cô gái nhút nhát vụng về mà thay đổi. Hiểu Lan Yên vốn dĩ chỉ là của anh, chỉ anh mới có thể bảo vệ cô, chỉ ở bên anh, cô mới có thể hạnh phúc an toàn.

Tịch Hình Long đưa mắt âu yếm nhìn người con gái đang yên lặng ngủ, vừa mới đây còn thức đã ngủ sâu thế này, chắc hẳn cô yếu ớt mệt mỏi lắm…

– Yên Yên, về với anh đi…

Lời chân tình này nói ra, nhưng Hình Long biết chắc chắn Lan Yên sẽ chẳng thể nghe được. Tấm lòng này vốn đã sâu nặng từ rất lâu, nhưng anh cũng biết cô khó mà hiểu được.

Phải, đúng là lời chân tình kia Hiểu Lan Yên chẳng thể nghe thấy, nhưng lại có một người khác vô tình nghe được, đó chính là Vương Hàn. Hắn nắm chặt bàn tay, muốn tiến vào, lại vì nghĩ cho Hiểu Lan Yên mà kìm nén. Hiểu Lan Yên, tại sao con nhóc nghe xong lại chỉ im lặng mà không từ chối? Chẳng lẽ cô cũng thích cái tên họ Tịch kia?

Tịch Hình Long nhìn vẻ mặt an tĩnh của cô, một lúc liền rời đi. Cho tới khi bóng anh khuất khỏi hành lang bệnh viện, Vương Hàn mới bước vào. Hắn lại ngồi xuống bên cô, yên lặng nhìn.

Hiểu Lan Yên thực chất ngủ chưa say, vì thế rất dễ dẫn tới mơ hồ mộng mị. Có thể là do cô đang mơ, hoặc do cô đang tưởng tượng, bởi lẽ những thứ cô nghe thấy, nếu nói là sự thật thì quá mơ hồ. Cô thấy Vương Hàn, cao lớn và đầy nhu tình, nói với cô lời dịu dàng chất chứa. Bởi lẽ đó, cô đã không do dự mà trả lời:

– Em muốn… về với anh…

Thế nhưng quả thực đó chỉ là một giấc mơ, người nói lời dịu dàng với cô là Tịch Hình Long, chứ không phải Vương Hàn như cô đã mộng mị. Còn cái người cao ngạo và bảo thủ kia, hắn chỉ vô tình nghe được những lời nói mê man từ miệng cô lúc này, cộng với lời nhu tình của Hình Long trước đây, ghép lại, thành sự hồi đáp cho tình cảm nặng sâu của hai người.Vương Hàn tối mặt, tức giận lan truyền quá nhanh chóng. Mới đây còn hỏi hắn về đám cưới, vậy mà giờ đã nói lời yêu thương với tên họ Tịch, cũng thực là quá chân thành đi? Nghe hắn tỏ tình xong vui sướng tới mức, ngay cả trong mơ cũng nhắc tới tên đó à? Vương Hàn lập tức đứng lên, muốn dựng cô dậy hỏi cho ra lẽ, lại vì bộ dáng yếu ớt của cô trên giường mà không nỡ làm.

Hắn quay đi, trên môi bỗng nhiên nở nụ cười, nhưng không phải nụ cười ấm áp vui mừng như trước nữa, mà lạnh lùng khó đoán vô cùng, nhưng nếu nhìn kĩ, thì phải chăng còn pha lẫn cả chua xót. Cô cuối cùng cũng chỉ là loại phụ nữ muốn chiếm hữu tất cả đàn ông, việc gì hắn phải quan tâm, lo lắng. Bàn tay vẫn nắm chặt, Vương Hàn bình tĩnh bước ra khỏi phòng bệnh của cô, rút điện thoại, nói một câu không thể ngắn gọn hơn:

– Chọn một y tá, tới phòng V105 tầng 1, chăm sóc đặc biệt.

Chưa đợi bên kia trả lời, hắn lập tức cúp máy.

“Hiểu Lan Yên, em yêu Tịch Hình Long, tôi càng không cho em có được, cả cuộc đời này, dù không muốn, em bắt buộc phải ở bên tôi.”

Giữa hắn và cô cũng chỉ là một cái hợp đồng, thậm chí còn là hợp đồng giúp việc, hạ đẳng hết mức. Vậy mà vì cớ gì hắn lúc nào cũng nghĩ về cô, vừa tưởng tượng ra cảnh cô không thể mở mắt liền không thể chịu nổi? Cô vĩnh viễn cũng chỉ là một đứa ô sin không hơn không kém, với hắn cũng chỉ là cảm xúc thích thú nhất thời, sẽ không bao giờ có chuyện Vương Hàn này động tâm với một con nhóc như cô.

Vương Hàn dừng lại trước cửa phòng bệnh của Vương Thiên Nhi, không do dự tiến vào. Vương Thiên Nhi đang xem tạp chí thời trang, vừa thấy tiếng mở cửa liền vội vàng vứt lên bàn, nằm xuống đắp kín chăn, không quên ho lên vài tiếng yếu ớt.

Vương Hàn nghe ra rõ sự cố tình trong những tiếng ho ấy, nhưng vẫn lơ đi, tiến đến bên cạnh Vương Thiên Nhi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận