Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô làm ra vẻ vô tội nói: “Ba không thích hả? Kiểu áo này mặc như vậy là đúng rồi đó ba. Bộ chiếc áo này có vấn đề gì hả ba?”
Cha Chu tự hỏi ngược lại mình: không lẽ tư tưởng của ông quá đen tối rồi sao. Cô mặc bộ đồ này câu người tới mức… Hạ thân ông cứng lên mất rồi.
Chu Dũng còn không có xem đủ đâu, nghe vậy lập tức nói: “Em dâu mặc bộ này đẹp vô cùng. Trên thành phố người ta nói sao ta, gợi cảm… Đúng rồi, chính là vô cùng gợi cảm.” Gợi cảm tới mức dương cụ của anh sắp đâm rách quần chui ra ngoài rồi.
“Cảm ơn anh hai.” Cô nở nụ cười ngọt ngào. Mấy người còn lại nhìn nhau cười, không hẹn mà cùng suy nghĩ: gợi cảm nhất chính là lúc cô không mặc đồ kìa.
Đang ăn cơm thì điện thoại reo, cha Chu vội buông chén xuống chạy đến bắt máy. Một lát sau ông ngồi lại vào bàn, báo cho mọi người: “Là thôn trưởng, ông ấy thông báo chiều nay thôn mình mở cuộc họp.”
Đến tối thì cha Chu về, mặt mừng như trẩy hội, gom mọi người lại kể hết nội dung họp lúc chiều. Chuyện là trên chính phủ đã ra quyết định làm lộ nhựa, tin này đối với bọn họ tự nhiên mà nói là chuyện tốt. Thôn này ở chốn thâm sơn cùng cốc, phía trên không dòm ngó tới, không biết sao đợt này họ lại nghĩ thông suốt. Tin này chẳng những là tin vui của cả thôn mà còn là tin mừng đến các thôn phụ cận.
“Thật tốt quá rồi! Sau này nhà mình mua xe được rồi.” Cha Chu vô cùng mừng rỡ. Theo kế hoạch lộ sẽ mở tới đất nhà ông. Cả nhà ai nấy đều vui mừng, bàn rơm rả về chuyện này suốt cả buổi tối. Cô cũng mừng theo họ, kỳ thật cô muốn mua xe từ lâu rồi nhưng ngặt vì đường xá khó khăn, giờ có kế hoạch xây lộ rộng rãi rồi, đi đâu cũng tiện hết.
Vài ngày sau, tiết trời chuyển lạnh báo hiệu năm mới cận kề, kết thúc vụ mùa thất thu. May là còn mấy trăm con dê núi béo tốt gỡ gạc, cô dựa vào quan hệ tìm được chỗ mua giá cao, thuận lợi bán hết. Thu được vài vạn tệ (*) vào túi, cha Chu cao hứng suốt một ngày, cố ý lên trấn trên mua không ít đồ vật này nọ trở về, bảo rằng buổi tối phải ăn mừng một bữa. Cô ngủ trưa, mơ màng tỉnh lại thì thấy ông lưng đang mang gùi, trên tay còn cầm một cái bọc đen.
(*) 1 vạn tệ = 10.000 tệ ≈ 34 triệu VNĐ.
Ông bỏ hết đồ vào tủ lạnh xong bèn tìm cái rổ, trút hết đồ trong cái bọc đen vào. Cô nhìn vào rổ thì thấy có mấy con cá. Thấy cô đi lại, ông cười: “Ba có mua mấy cái cá diếc. Biết con thích uống canh cá nhất mà.”
“Con chỉ muốn uống canh do chính tay ba nấu thôi.” Cô ngồi xổm xuống bên cạnh ông, khẽ nói vào bên tai. Mặt ông nóng rực, lòng mừng quýnh hết cả lên: chỉ cần con dâu thích, bắt ông nấu mấy nồi cũng được.
Cô định bắt mấy con ra đánh vảy, không ngờ nó trơn tuột như lươn vậy, cô bắt mãi không được nên thôi. Mùi tanh của nhớt cá dính ở tay làm dạ dày cô cuộn hết cả lên, dịch chua trào lên cổ họng, cô chạy vọt vào toilet nôn thốc nôn tháo vào bồn cầu.
“Sao vậy con dâu?” Cha Chu sợ hãi đi theo, thấy mặt cô tái mét. Cô thở dốc từng cơn, vặn vòi nước khoát lên rửa mặt vài cái, rồi lại chạy vào phòng. Cô cầmque thử thai chạy một mạch vào toilet, một lúc lâu sau, cô mặt mài méo xẹo nói với ông: “Ba chồng ơi, con có… có…”
“Gì?” Cha Chu cả kinh ngây người.
“Con nói con có…” Cô cúi đầu, hai má ửng đỏ, nhớ lại thời gian cô với ông trên xe lửa, vậy đứa bé chắc là của ông rồi.
“Có, có?” Cha Chu nhìn chằm chằm vào bụng cô. Sau khi lấy lại tinh thần, ông ôm lấy cô, tay xoa xoa lên bụng, kích động hỏi: “Con dâu… Cái thai này là… là của ai?”
“Đương nhiên là của ba rồi.” Cô liếc yêu ông một cái. Ông mừng rỡ hôn lên môi cô, tay tùy ý vuốt ve bụng phẳng hại cô nổi lên phản ứng. Cô miễn cưỡng bình tĩnh đẩy ông ra, thở gấp nói: “Con có đứa nhỏ của ba rồi. Ba công khai với mọi người nha.”
Như vậy cô có thể quang minh chính lớn “ngủ” với ông rồi!
Cha Chu lại thất thần, công khai với mấy đứa con của ông sao? Này, việc này không phải sẽ đem mặt mũi của ông quăng xuống đất cho chó tha chuột gặm à. Thấy vẻ mặt do dự của ông, mặt cô trắng bệt, nước mắt ròng ròng: “Nếu ba không muốn, vậy con cũng không cần đứa nhỏ này nữa.” Cha Chu vội vàng ôm lấy cô, gấp giọng dỗ: “Con dâu… Ba…Ba nói mà.”
Lúc này cô mới mỉm cười đắc ý.
Sau bữa tối, đông đủ người trong nhà tụ họp hết ở phỏng khách, cha Chu do dự mãi, cuối cùng cũng hạ quyết tâm nói ra: “Ba có chuyện muốn nói với mấy đứa. Tiểu Phúc có thai rồi. Đứa nhỏ là.. là của ba.” Lòng bàn tay ông đã toát hết mề hôi, mặt đỏ lên vì xấu hổ.
“Phốc…” Chu Dũng phun hết ngụm trà vừa uống, khiếp sợ mở to mắt nhìn ông, rồi lại nhìn về phía Trương Tiểu Phúc. Lạ nhất là biểu cảm của ba người anh em còn lại, sao họ bình tĩnh dữ vậy ta! Tin động trời thế này mà!
Chu Quý đặt tách trà xuống bàn, im lặng nhìn hai người chủ mưu tin giật gân kia. Nếu có thai thì nó cũng phải là của anh chứ, sao lại là của ông già nhà anh được. Tính thứ tự trước sau kiểu gì vậy trời! Còn lại ai cũng nghĩ thế hết, đương nhiên trừ Chu Dũng ra. Điều duy nhất Chu Dũng nghĩ tới chính là anh không cam lòng vì ông già đã “quất” em dâu trước mình thôi.
Cha Chu nhìn biểu tình cổ quái của mấy đứa con, nghĩ thầm rằng dù gì mặt mũi cũng mất hết cả rồi, nói cho bọn họ biết cũng tốt. Ông ôm cô vào lòng, tuyên bố: “Về sau Tiểu Phúc sẽ là vợ ba, vẫn sẽ là con dâu nhà họ Chu.”
“Ba kỳ quá à.” Trương Tiểu Phúc mắc cỡ nép sát vào ông. Chu Quý uống cạn tách trà, đứng lên. Giờ mà không nói thì còn đợi đến lúc nào nữa chứ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận