Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nói không chừng là chột dạ à.

Tuy nghĩ như vậy nhưng nhìn thấy Chu Quân Ngôn cách mình ngày càng gần thì trong nháy mắt vẫn là theo bản năng kéo cánh tay anh.

Cô ngẩng đầu mở to mắt nhìn anh ra vẻ quyết tâm: “Anh phải ngồi ở đây.”

Chu Quân Ngôn không nói gì mà nhìn cô một cái, xung quanh truyền đến tiếng cười khẽ, anh rút tay về rồi ngồi xuống bên cạnh Cố Nhan.

Hai người đều không mở miệng, Cố Nhan nghẹn một bụng nghi hoặc.

“Này Tiểu Lư, hôm nay vì sao cô lại đi cùng với Tiểu Chu thế?”

Chị Dư thật tốt, Cố Nhan nghe vậy lập tức dựng tai lên.

Thế nhưng đợi một lúc lâu cũng không đợi được “ngực lớn” kia trả lời. Cô rướn người nghiêng đầu nhìn qua, chỉ nhìn thấy “ngực lớn” đang tươi cười thản nhiên, chỉ là không nói lời nào.

Người hiện đại phép lịch sự đi đâu rồi? Hỏi cô ta mà cô ta cũng không trả lời còn cười cười là như thế nào? Cố Nhan cúi đầu nghịch tua váy.

“Lý Húc gọi điện thoại cho tôi.” Giọng của Chu Quân Ngôn vô cùng bình tĩnh, đánh gãy suy nghĩ của Cố Nhan.

“À, Lý Húc và Tiểu Lư ở chung một tiểu khu, chị quên mất.” Chị Dư cười xòa.

Sau khi biết trong xe có người thứ ba, trong lòng Cố Nhan dễ chịu hơn một chút, rất nhanh xe liền khởi động, cô cảm thấy có hơi buồn nôn.

Trong xe có vài đồng nghiệp dẫn theo trẻ con làm không khí trêи xe khá ồn ào. Chu Quân Ngôn ngay từ đầu vẫn nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng đợi một lát sau cũng không nghe thấy Cố Nhan nói gì, cuối cùng anh mở mắt ra.

Khóe mắt liếc thấy Cố Nhan cau mày tựa vào trêи cửa kính xe, Chu Quân Ngôn nghiêng đầu nhìn khuôn mặt cô trắng bệch không còn chút huyết sắc.

Chu Quân Ngôn hỏi cô: “Cô làm sao vậy?”

Cố Nhan thấy anh rốt cuộc cũng để ý đến mình, nháy mắt đem đầu chuyển qua đặt lên vai của anh, chẹp miệng mếu máo: “Em không ăn sáng nên bây giờ hình như có hơi say xe…”

Chu Quân Ngôn thở dài một hơi, tật xấu thật nhiều. Mỗi ngày thấy cô ngồi ở trêи xe thể thao đi đến cửa chính quyền thành phố rêu rao nhưng lại chưa thấy cô ngất xỉu bao giờ.

Anh bất đắc dĩ nâng đầu của cô lên, đứng dậy hỏi mọi người xung quanh có thuốc chống say xe không.

Lư Nhân ngồi ở hàng ghế gần đó nghe anh hỏi, cô xoay người tìm thuốc say xe trong túi đưa cho anh.

“Tôi có, anh say xe sao?”

Chu Quân Ngôn nói một tiếng cảm ơn, rồi tìm chị Dư xin một ly nước ấm.

Anh thổi thổi để nước bớt nóng rồi đưa cốc nước tới tay Cố Nhan, nhưng chỉ thấy mặt cô nhăn nhúm lại, tội nghiệp mà nhìn anh, miệng nhỏ khẽ mở ra.

“A.”

Chu Quân Ngôn liếc nhìn cô một cái, cuối cùng bình tĩnh đem thuốc nhét vào miệng cô và đưa cốc nước đến bên miệng giúp cô.

8

Khoảng mười giờ, xe đã ra đến đảo.

Xe còn chưa dừng hẳn, Cố Nhan đã từ hõm cổ của Chu Quân Ngôn ngẩng đầu dậy.

Cô nũng nịu dựa hẳn vào bờ vai anh ngủ suốt hai tiếng đồng hồ nên không còn cảm giác say xe nữa, sắc mặt vì thế mà cũng trở nên hồng hào hơn.

“Đến rồi hả anh?” Cô dụi dụi mắt nhìn về phía Chu Quân Ngôn.

Chu Quân Ngôn nhìn cô nhưng không trả lời, Cố Nhan theo sau anh cùng xuống xe.

Chị Dư là người phụ trách hoạt động lần này, chị trực tiếp phân công tất cả nam giới trong đoàn đem lều bạt cùng với giá nướng đồ và một số vật dụng nặng khác di chuyển về phía bãi biển.

Chu Quân Ngôn cầm túi đựng lều đi thẳng về phía trước. Đột nhiên anh phát hiện xung quanh có chút yên tĩnh khác thường nên dừng bước quay đầu nhìn lại, thấy Cố Nhan tay xách hai túi đồ ăn vặt đi bên cạnh Dư Hồng.

Thấy anh quay đầu lại, cô lập tức chạy thật nhanh qua đó: “Anh đi nhanh quá, không chờ em gì cả.”

Trêи bãi biển đã có không ít người, mấy đứa trẻ ồn ào náo nhiệt chạy đến bên bờ biển đòi đi bắt cua với mấy con cá nhỏ.

Cố Nhan đứng bên cạnh Chu Quân Ngôn, nghe chị Dư bàn bạc trước tiên nên dựng lều để mấy đứa nhỏ chơi mệt vừa hay có chỗ nghỉ ngơi, nếu không đợi lúc gió to lên, trời tối dần đi thì rất phiền phức .

Chị Dư vừa rời đi thì Cố Nhan liền thò tay ra nắm lấy góc áo của Chu Quân Ngôn.

Chu Quân Ngôn nhìn lại, thấy ánh mắt cô lấp lánh như ánh nắng nhảy nhót trêи mặt biển.

“Tối nay em có thể ngủ chung một lều với anh được không?” Cố Nhan nhón chân lên bên tai anh nhỏ giọng hỏi.

Hơi thở ấm áp của cô lướt qua tai Chu Quân Ngôn, cổ họng anh khẽ động, sau đó lập tức rút tay về, giọng điệu cứng nhắc hỏi lại cô:

“Cô cảm thấy thế nào?”

“Em thấy ổn mà?”

Thấy cô vẫn chưa chịu từ bỏ, khuôn mặt háo hức mong chờ, Chu Quân Ngôn liền cụp mắt lại, giọng nói dần dần trầm xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận