Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cuộc Chạm Trán Nơi Khách Sạn
Trận mây mưa cuồng nhiệt kết thúc khi trăng đã lên cao tít. Lâm Thành, sau khi đã thỏa mãn cơn khát tình dục bị kìm nén bấy lâu, gục đầu vào hõm cổ Kiều Ninh Ninh thở dốc. Hơi thở nóng hổi của anh phả vào làn da nhạy cảm khiến cô rùng mình. Cả người cô ê ẩm như bị xe cán, hai chân run rẩy không đứng vững, giữa hai đùi là thứ chất lỏng nhớp nháp, hỗn hợp của dâm thủy và tinh dịch chảy dọc xuống chân.
Lâm Thành chậm rãi rút người ra, tiếng “bạch” vang lên khe khẽ đầy xấu hổ. Anh định cúi xuống bế cô lên để giúp cô chỉnh trang lại, nhưng Kiều Ninh Ninh đã nhanh hơn. Tận dụng sự hỗ trợ còn sót lại của hệ thống (dù đang chập chờn), cô vùng dậy, vơ lấy chiếc váy rách nát che tạm lên người.
Đôi mắt cô đỏ hoe, ngập nước, nhìn anh đầy oán trách và tủi hờn.
-Anh… đồ cầm thú! Tránh xa tôi ra! – Cô nấc lên, giọng nói khàn đặc vì rên rỉ quá nhiều.
Nói rồi, cô quay lưng bỏ chạy thục mạng ra khỏi đình nghỉ mát, bỏ lại Lâm Thành đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng dáng nhỏ bé khuất dần trong bóng đêm với vẻ mặt phức tạp: vừa thỏa mãn, vừa hối hận, lại vừa luyến tiếc.
Ninh Ninh chạy một mạch ra đường lớn, may mắn bắt được một chiếc taxi. Cô ngồi co ro ở ghế sau, kéo chặt chiếc váy rách để che đi những dấu vết hoan ái trên cơ thể.
-Hệ thống, ngươi bị làm sao thế hả? Suýt nữa thì ta chết ngất vì cái dòng điện của ngươi rồi! – Cô nghiến răng thì thầm, oán trách.
“Kí chủ thông cảm, đối tượng Lâm Thành có lượng tinh khí quá dồi dào, vượt mức dự tính của hệ thống cấp D. Hệ thống thu thập không kịp nên bị… tràn bộ nhớ, gây chập mạch một chút.” – Hệ thống lí nhí giải thích, giọng điệu đầy vẻ hối lỗi (giả tạo).
-Hệ thống bể nợ cùi bắp! – Ninh Ninh chửi thầm.
“Nhưng tin vui là nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc! Mời kí chủ chọn phần thưởng: 1. Tích điểm x2 để nâng cấp nhanh. 2. Kỹ năng ‘Khống chế tình cảm’ – giúp kí chủ không nảy sinh tình cảm thật sự với bất kỳ đối tượng nào. 3. Kỹ năng làm tình thượng thừa. 4. Thẻ bài miễn làm nhiệm vụ trong 14 ngày.”
Ninh Ninh trầm ngâm. Cô biết mình đang dấn thân vào một trò chơi nguy hiểm. Những người đàn ông này đều không phải dạng vừa. Nếu cô lỡ rung động, lỡ yêu thật lòng một ai đó, thì khi hệ thống rời đi, người đau khổ nhất chính là cô. Cô cần phải giữ cho trái tim mình lạnh lùng, tỉnh táo.
-Ta chọn cái thứ 2. Khống chế tình cảm.
“Xác nhận! Kỹ năng đã được kích hoạt. Ngoài ra, hệ thống đang tiến hành ưu hóa thân thể cho kí chủ, sẽ sớm hoàn tất.”
Ngay lập tức, Ninh Ninh cảm thấy một luồng khí mát lạnh chạy dọc cơ thể, len lỏi vào tim. Những cảm xúc hỗn độn, sợ hãi, hay chút rung động le lói với Lâm Thành ban nãy bỗng chốc tan biến, thay vào đó là sự bình thản đến lạ lùng. Cô nhếch môi, ánh mắt trở nên sắc sảo và vô tình hơn.
Chiếc taxi dừng lại trước một khách sạn 5 sao lộng lẫy ở trung tâm thành phố. Đêm nay cô không thể về nhà với bộ dạng này được, Tịnh Kỳ sẽ nghi ngờ mất.
Cô kéo cao cổ áo khoác (may mắn còn giữ được), cúi gầm mặt bước nhanh vào đại sảnh. Sàn nhà bằng đá cẩm thạch sáng loáng phản chiếu ánh đèn chùm pha lê rực rỡ.
Đang đi về phía quầy lễ tân, bước chân cô bỗng khựng lại. Ở khu vực ghế sofa chờ dành cho khách VIP, có hai người đàn ông đang ngồi đối diện nhau, dường như đang bàn công việc.
Một người trẻ tuổi, đeo kính cận gọng vàng, dáng vẻ thư sinh nho nhã nhưng toát lên vẻ thông minh sắc sảo – đó là Giang Thuần, lớp trưởng thiên tài, “bạn trai hờ” số 2 của cô.
Người còn lại ngồi quay lưng về phía cô, nhưng chỉ cần nhìn tấm lưng rộng lớn, vững chãi trong bộ cảnh phục oai nghiêm kia, cô cũng nhận ra ngay lập tức. Lục Dực Nam – chú cảnh sát, người tình một đêm đầy duyên nợ.
-Thế giới này nhỏ bé đến mức đáng sợ! – Ninh Ninh thầm than trời. Sao hai người này lại ở cùng nhau? Lại còn ở đây, ngay lúc này?
Cô nín thở, nép mình vào sau một cây cột lớn, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình hết mức có thể.
-Chú út, vụ án đó thế nào rồi? Chú có cần con giúp tra cứu thêm thông tin không? – Tiếng Giang Thuần vang lên, trầm ấm và lễ phép.
-Không cần đâu, đội của chú xử lý được. Con cứ tập trung vào việc học đi. – Giọng Lục Dực Nam trầm thấp, đầy uy quyền nhưng cũng có chút mệt mỏi. – À mà, cô bé đó… dạo này có liên lạc với con không?
-Cô bé nào ạ? – Giang Thuần ngạc nhiên.
-Không có gì. – Lục Dực Nam lảng tránh, ánh mắt nhìn xa xăm, tay vô thức xoay xoay chiếc bật lửa.
Ninh Ninh nghe tim mình đập thình thịch. Cô biết “cô bé” mà chú Lục nhắc đến là ai. Thừa cơ hai người họ đang trầm ngâm, cô rón rén đi vòng qua phía bên kia, nhanh chóng làm thủ tục nhận phòng rồi lao vào thang máy như một cơn gió.
Cửa thang máy đóng lại, cô mới dám thở hắt ra. Thật nguy hiểm! Nếu để họ bắt gặp cô trong bộ dạng tả tơi, rách rưới, lại còn sực nức mùi đàn ông lạ thế này, thì có mười cái miệng cũng không giải thích nổi.
Vào đến phòng, cô xả nước đầy bồn tắm, ngâm mình trong làn nước ấm áp hương hoa hồng. Những vết bầm tím trên da thịt do sự mạnh bạo của Lâm Thành hiện lên rõ mồn một. Cô đưa tay vuốt nhẹ lên bầu ngực còn hằn dấu răng, cảm giác đau rát nhắc nhở cô về đêm hoan lạc vừa qua.
-Đàn ông… đúng là loài động vật nguy hiểm. – Cô lẩm bẩm, nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút bình yên hiếm hoi.
Sáng hôm sau, Ninh Ninh ngủ nướng đến tận trưa mới dậy. Chiếc váy rách đã được nhân viên khách sạn giặt ủi sạch sẽ (dù không thể vá lại những chỗ rách). Cô đành mặc tạm chiếc áo choàng tắm dày sụ của khách sạn, gọi phục vụ mang đồ ăn lên phòng, định bụng ăn xong sẽ nhờ mua giúp bộ quần áo mới.
Nhưng bụng đói cồn cào khiến cô đổi ý. Nhà hàng buffet sáng của khách sạn này nổi tiếng ngon, cô không muốn bỏ lỡ. Cô lục trong túi xách, tìm được một chiếc váy hai dây dự phòng mỏng manh mà cô hay mang theo “để dành” cho những tình huống bất ngờ.
Thay váy xong, cô trang điểm nhẹ nhàng rồi xuống nhà hàng. Cô chọn một bàn trong góc khuất, lấy đầy một đĩa thức ăn rồi bắt đầu thưởng thức.
Vừa đưa miếng thịt xông khói lên miệng, một giọng nói quen thuộc vang lên ngay trên đỉnh đầu khiến cô suýt nghẹn.
-Ninh Ninh?
Cô cứng đờ người, chiếc nĩa trên tay rơi xuống đĩa kêu leng keng. Không dám quay đầu lại, nhưng cô biết chắc chắn đó là Giang Thuần.
-Là cậu thật sao? – Giang Thuần bước vòng qua bàn, ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt nhìn cô chằm chằm đầy ngạc nhiên và… si mê.
Hôm nay Ninh Ninh mặc chiếc váy hai dây màu đen ôm sát, tôn lên làn da trắng như tuyết. Xương quai xanh quyến rũ lộ rõ, và thấp thoáng nơi khe ngực là những dấu hôn mờ nhạt mà cô đã cố dùng phấn che đi nhưng vẫn không hết.
-Thuần… Thuần Thuần… trùng hợp quá nhỉ? – Cô cười gượng gạo, cố gắng giữ bình tĩnh.
Giang Thuần nhìn chằm chằm vào khoảng hở trước ngực cô, yết hầu chuyển động.
-Sao cậu lại ở đây? Và… sao lại mặc thế này? – Giọng cậu có chút khàn đi, xen lẫn sự ghen tuông vô cớ.
-À… tớ… tớ muốn đổi phong cách một chút. – Ninh Ninh nảy ra ý định trêu chọc cậu chàng ngây thơ này để đánh lạc hướng. Cô ngả người ra sau ghế, bắt chéo chân, dáng vẻ lả lơi đầy khiêu khích. – Thuần Thuần thấy tớ mặc thế này có đẹp không? Có thích không?
Cô nháy mắt tinh nghịch, ánh mắt long lanh đầy mị hoặc.
Giang Thuần đỏ bừng mặt, tai nóng ran. Cậu không ngờ cô bạn gái hờ ngây thơ của mình lại có lúc quyến rũ chết người như thế này. Bản năng đàn ông trỗi dậy, cậu đưa tay xuống dưới gầm bàn, táo bạo đặt lên đầu gối trần trụi của cô, vuốt nhẹ.
-Thích… rất thích…
Ninh Ninh giật mình. Cậu chàng này học hư nhanh thật! Cô định rụt chân lại thì bỗng nhiên, một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên ngay sau lưng cô, lạnh lẽo như băng giá ngàn năm.
-Giang Thuần! Con làm gì ở đây? Và… cô gái này là ai?
Lục Dực Nam!
Máu trong người Ninh Ninh đông cứng lại. Tình huống “gian phu dâm phụ” bị bắt quả tang tại trận là đây sao? Một bên là cháu trai, một bên là chú ruột, và cô – người tình chung của cả hai (dù họ chưa biết).
Đúng lúc này, hệ thống vang lên tiếng “Ting” vui tai.
“Chúc mừng! Quá trình ưu hóa thân thể hoàn tất. Kí chủ đã nhận được kỹ năng mới: 《Giọng Nói Ưu Mị》. Hãy thử nghiệm ngay!”
Ninh Ninh như người chết đuối vớ được cọc. Cô hít sâu, điều chỉnh hơi thở, rồi đứng phắt dậy trước khi Lục Dực Nam kịp nhìn thấy mặt mình.
Cô cúi thấp đầu, tóc xõa che khuất một phần gương mặt, quay sang nói với Giang Thuần bằng chất giọng mới, trầm khàn, quyến rũ và đầy ma lực, khiến người nghe như bị thôi miên:
-Anh yêu, em có việc gấp phải đi trước đây. Tối gặp lại nhé…
Nói xong, cô lướt qua người Lục Dực Nam như một cơn gió thơm ngát, để lại hai người đàn ông ngơ ngác nhìn theo. Giang Thuần thì đắm chìm trong tiếng gọi “anh yêu” ngọt lịm, còn Lục Dực Nam thì nhíu mày, cảm thấy giọng nói và mùi hương này quen thuộc đến day dứt, nhưng lại không thể nhớ ra ngay là ai.

Bình luận (0)

Để lại bình luận