Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tháng 4 năm 1977, thôn Hồng Kỳ.
Lục Lục vừa đến thế giới này, vừa giảng bài xong cho một đám củ cải nhỏ đen đen bẩn bẩn xong.
Sàng lọc cốt truyện, nguyên chủ Lục là Triệu Tiểu Lục, là thanh niên trí thức xuống nông thôn vào năm 1974, lúc ấy 17 tuổi, hiện tại đang lên lớp thay cho vợ của đội trưởng đội sản xuấtở trường tiểu học tɾong thôn.
Nguyên chủ Lục có hình thể gầy gò, bệnh tật ốm yếu, yếu đuối mong manh; Nhan Giản cao lớn đĩnh bạt, không võ mà khỏe, dáng vẻ không tầm thường.
Cũng là thanh niên trí thức tới từ tỉnh thành, một người tay trói gà không chặt không làm được việc nặng̝, một người không biết nấu cơm vào ßếp là cháy. Hai người bù trừ cho nhau, nửa năm trước chắp vá kết hôn.
Đêm tân hôn, trên chiếc giường duỗi tay không thấy năm ngón, một người tiền vốn quá lớn, một người thân thể quá yếu, xảy ra thảm án.
Từ sau khi đó, đôi vợ chồng từng quan hệ một lần không từng ngủ chung một chiếc giường, chỉ như đôi bạn cùng phòng không mặn không nhạt ở chung.
Trong nguyên tác, cuối năm nay sẽ khôi phụckỳ thi lớn học, hai vợ chồng cùng thi đậu lớn học nhưng không ở cùng một thành phố, đôi nam nữ chỉ từng uống một chén rượu kết hôn ở đội sản xuất̸, chưa từng tới Cục Dân Chính lãnh giấy hôn thú, không có cơ sở tình cảm, càng lúc càng xa, đường ai nấy đi.
Vài thập niên sau hai người cũng không gặp lại nhau, một người không đi tìm phụ nữ, một người không đi tìm đàn ông. Nguyên chủ Lục cũng là khi g͙ià rồi mới vô tình phát hiện, người chồng khi còn trẻ của mình thế mà lại vài thập niên như một ngày, lẻ loi một mình.
Thật là một vụ án thảm thiết một cách nhạt nhẽo.,,
Chủ đề của thế giới Sau khi bà xã trở nên dâm đãng, quãng đời còn lại cuộc sống tình du͙c có thể hạnh phúc không Tiểu @ Nhan.
Lục Lục điều tiết số liệu thân thể, thân hình khô gầy trở thành mềm mại tinh tế, chất giọng yếu ớt nhỏ bé trở thành h0àng anh xuấtcốc, làn da thô ráp ám vàng trở thành da như bạch ngọc, mái tóc không đủ dinh dưỡng xơ rối trở thành ba ngàn tóc đen, bờ mông nhỏ khô quắt trở thành đào mật hiếm gặp của nhân gian…
Giữa trưa, Lục Lục đã lên lớp xong nấu hai món ăn một cơm cho người chồng tương lai của mình.
Lúc Nhan Giản vào cửa, hai tay hai bên xách một bó củi lớn, thoạt nhìn mỗi bó cũng phải tới ba mươi cân =15kg , Lục Lục nhìn hai cánh tay anh rắn ¢hắc có lực, bước đi vững vàng, thân hình ℭường tráng đến độ như bức tường, buổi tối làm chuyện người lớn ở trên giường hẳn là cũng không thua kém chút nào.
Nhan Giản rửa tay xong, ngồi xuống ăn cơm, tɾong bữa cơm Lục Lục nhìn anh, người chồng này của mình thật lạnh nhạt, coi cô như vô hình, còn không nói lời nào.
Đây chẳng phải là buổi tối muốn làm một trận còn phải muốn cô chủ động à?
“Đồ ăn có hợp khẩu vị của anh không?” Âm thanh không có sức mọi ngày hôm nay lại đặc biệt dễ nghe.
Nhan Giản trợn to đôi mắt nhìn cô, giống như việc cô nói chuyện với anh là chuyện đặc biệt lắm vậy, là chuyện khiến người ta kinh ngạc, hơi hơi gật đầụ
Nhan Giản đúng thật là có chút kỳ lạ, hôm nay vợ mình hình như có chút khác so với dĩ vãng, giống như cả người đều rút đi sự e thẹn, phá lệ bắt mắt.
Nhan Giản gió cuốn mây tan cơm nước xong mới mở miệng nói một câu “Em cứ từ từ ăn, bây giờ anh phải lên huyện thành, chén đũa lúc về anh rửa.”
Lục Lục cảm giác người bị rối loạn chức năng tình du͙c không chỉ là nguyên chủ Lục, người chồng này hẳn là cũng không sai biệt lắm, tiểu yêu tinh là cô đây đứng trước mắt, anh lại có thể bình tĩnh đối mặt như thế.
Còn về sự thật.
Thật ra thì không phải Nhan Giản quá lạnh nhạt, là do nguyên chủ Lục đêm tân hôn bị dọa sợ, sau lại cảm thấy chỉ cần Nhan Giản cười với cô ấy cũng là có mưu đồ gây rối, cho nên chính cô ấy chủ động đi tới một căn phòng khác để ngủ, cố gắng rời xa người chồng này của mình.
Mà Nhan Giản thấy bản thân mình không được yêu thí¢h như vậy, dần dần cũng không dùng mặt nóng đi dán mông lạnh nữa, thậm chí một câu tiếp đón hôm nay của Lục Lục, anh còn cảm thấy kỳ dị.
Lục Lục hơi đau đầu, trước kia đều là đàn ông dán lên tới, chính cô chỉ cần nằm lên giường một cái, vạn sự như ý, có nơi nào cần cô chủ động như vậy.

“Anh đã về, đồ ăn em làm xong rồi.”
Hoàng hôn, Nhan Giản đi về nhà, lại nghe được âm thanh thanh thúy dễ nghe triền miên dịu dàng của vợ mình.
“Hôm nay là sinh nhật em, em đổi với Hoàng thanh niên trí thức chút rượu gạo, anh có muốn uống hay không?” Lục Lục không nói dối, hôm nay vừa lúc là sinh nhật của nguyên chủ Lục, thật là trùng hợp.
“Cảm ơn, anh tự làm là được.” Nhan Giản nhận lấy chén rượu, sắc mặt cũng không bình tĩnh lạnh nhạt như trước, ngược lại là yên lòng, thì ra vợ mình chỉ là bởi vì sinh nhật vui vẻ nên mới có vẻ mặt hòa nhã với anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận