Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Miệng thúi thì để ông nội rửa cho mày nhé, mày có muốn đến phòng giáo viên nói chuyện không?”

“Tao nói mày thằng ranh…”

Sau đó bọn họ nhốn nháo nói gì đó nhưng hai người không nghe rõ.

Chưa đến 1 phút sau, Thẩm Nghiên ôm bóng từ sân bóng rổ đi tới. Nhìn thấy Đào Đào và Thời Thác, cậu không khỏi sửng sốt. Ánh mắt chuyển đến cái đôi tay của hai người, cậu hoảng sợ lùi về sau một bước.

“F**k, chị mẹ nó, chị chị chị…..” Thẩm Nghiên nói lắp bắp nói không nên lời.

Thời Thác nhớ đến những lời mà đêm đó Đào Đào đã nói bên tai mình, lực bên tay thả lỏng ra muốn buông tay cô ra.

Không ngờ Đào Đào lại ôm chặt cánh tay anh, cười với vẻ vô tội, “Nhớ giữ bí mật đó, nếu không thứ bảy này em đừng hòng đi chơi net.”

Nói xong nắm tay Thời Thác đi lấy xe.

Thẩm Nghiên ở đó giống như bị đóng đinh tại chỗ.

F**k, mẹ nó chị dám yêu sớm !!!

Học bá yêu sớm !!!

Hai người lấy xe đi ra cổng trường. Dọc theo đường đi, sắc mặt anh trông rất khó coi.

Đào Đào đeo cặp đi đến bên cạnh anh, cô có cảm giác luồng khí quanh anh càng ngày càng thấp, không khỏi kéo vạt áo sơ mi anh.

“A Thác, anh giận à?”

Thời Thác rũ mắt nhìn cô, trên mặt cũng không nhìn ra là biểu tình gì.

Qua một hồi lâu, cô thấy anh không nói lời nào không khỏi bĩu môi, “Anh không vui sao? Vậy hôm nay chúng ta có đi hiệu sách nữa không?”

Hai người đã bàn trước là sau khi thi xong sẽ đi hiệu sách cùng nhau, Đào Đào muốn mua ít sách tham khảo. Hết tháng 11 anh sẽ đến phòng vẽ tranh, nên anh cũng cần chuẩn bị dùng cụ vẽ.

Ánh mắt trở nên lạnh lùng, giơ tay lên giúp cô vén tóc qua tai, cuối cùng lên tiếng hỏi: “Chuyện những người đó nói là sao?”

Cô gái nhỏ chớp đôi mi dài, giọng điệu không để ý gì, “À không có gì đâu, trước đây họ với Thẩm Nghiên chơi bóng rổ có chút mâu thuẫn rồi trêu chọc em nên em đã đánh hắn một bạt tay.”

Thời Thác nhíu mày, gương mặt càng lạnh lùng hơn. Đào Đào thấy tâm trạng anh không tốt, nhón chân hôn lên môi anh một cái, dỗ dành anh, “Đừng giận nữa mà, thật sự là không có chuyện gì hết, Thẩm Nghiên cũng đã dạy dỗ bọn họ rồi với lại em cũng không có tổn hại gì cả. Hơn nữa cậu em còn là giáo viên thể dục, ai dám đánh chủ ý lên em.”

Thời Thác nghe thấy câu cuối, tâm trạng anh cũng được cải thiện hơn.

“Ai dám đánh chủ ý lên em?”

Cô gái nhỏ hiểu ra ý của anh không khỏi nở nụ cười, lông mày cong lên, “Không có ai dám đánh chủ ý lên em, nhưng mà em dám đánh chủ ý lên A Thác.”

Chàng trai rốt cuộc cũng bật cười ra tiếng, nhấc chân lên xe, “Được rồi, lên xe nào.”

Đào Đào cười hì hì, cọ cọ hông anh một phen rồi ngồi ở ghế sau ôm lấy vòng eo thon chắc của anh.

Hai người đi đến hiệu sách.

Thời Thác quẹo vào khu bán dụng cụ vẽ, còn cô đeo cặp đi vào khu truyện tranh.

Anh đã chọn xong bút chì, giấy phác họa và dụng cụ khác, nghiêng đầu chuẩn bị đi tìm cô.

Anh đi dạo một vòng, nhìn thấy cô gái nhỏ ngồi trong góc đang tập trung xem truyện tranh. Anh đi lên trước, tay cho vào trong túi quần, cất tiếng gọi cô, “Nhóc con.”

Đào Đào lấy lại tinh thần, ngẩng đầu rời khỏi cuốn truyện luyến tiếc đem cất lên kệ sách. Cô hỏi anh: “Anh mua xong rồi sao, vậy chúng ta đi thôi.”

Thời Thác ngước mắt nhìn lướt qua kệ truyện tranh, hỏi cô, “Em thích xem truyện tranh?”

Cô gái nhỏ ôm một chồng sách tham khảo, không nghĩ ngợi gì gật đầu,”Thích ạ, nhưng đọc nó sẽ ghiền không ngừng lại được với lại đọc truyện mất thời gian và ảnh hưởng tới học tập lắm.”

Anh ôm đống sách tham khảo trong tay cô, hỏi cô, “Em chỉ mới học lớp 11 mà sao lại có nhiều áp lực như vậy.”

Trong khoảng thời gian cô và Thời Thác ở bên nhau, anh phát hiện cô chịu rất nhiều áp lực từ học tập.

Tố chất tâm lý của cô giống như không được tốt lắm.

Trước khi bổ túc cho cô, cô luôn làm sai bài tập môn Địa Lý, cô ngậm đầu bút cắn đến môi bị thương.

Anh rất muốn hỏi cô là ba mẹ của cô chăm sóc cô như thế nào nhưng khi nhắc tới việc này trông cô không vui vẻ lắm nên anh không hỏi nữa.

Cô gái nhỏ đem đôi tay để sau người, bộ dáng rất nghiêm túc, “Em phải cảnh giác, em sợ lên lớp 12 sẽ không theo kịp mọi người.” Nói đến việc này, Đào Đào mới nhớ tới hỏi anh, “A Thác, tại sao anh lại muốn thi mỹ thuật vậy? Có phải vì anh thích vẽ tranh không?”

Thời Thác rũ mắt xuống, nhẹ giọng “Ừ.”

Thời gian đến trường này, anh cũng không phân biệt là mình có thích vẽ tranh hay không.

Đào Đào “À” một cái xong nắm lấy tay anh, “Chúng ta mau về thôi, nếu 6 giờ mà em không về nhà thì dì sẽ gọi điện thoại nói cho mẹ em đó.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận