Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái bẫy
Hà Tô thở phào nhẹ nhõm khi trở lại trường.
Trương Du cũng đến trường cô ngay sau đó. Nhưng trường đại học quá rộng lớn. Suốt nửa tháng, anh đi dạy đội tuyển của trường, thời gian rảnh thì lang thang khắp nơi, nhưng không tài nào tìm thấy cô.
Hà Tô, sau nửa tháng yên ổn, cũng dần thả lỏng, cô gần như quên mất sự tồn tại của anh.
Một buổi chiều, một giáo viên thể dục nhờ Trương Du dạy thay một tiết. Anh định từ chối, nhưng nghĩ vào sân thể dục cũng có thể tiện tìm người, nên đồng ý.
Hà Tô, sau khi bình phục, đã không còn xin nghỉ tiết thể dục nữa. Và trớ trêu thay, cô lại ở trong lớp anh dạy thay.
Khi Trương Du bước lên bục, Hà Tô như bị sét đánh ngang tai. Cô hoảng hốt, lập tức cúi gằm mặt, lùi về hàng cuối cùng, nấp sau mấy bạn nam cao to.
Trương Du bắt đầu điểm danh. Khi anh đọc đến cái tên “Hà Tô”, tim anh đập thót.
“Hà Tô!”
“…Có…” Một giọng nói lí nhí, cố tình đổi tông vang lên.
Nhưng Trương Du nhận ra ngay. Tảng đá trong lòng anh rơi xuống. Bắt được em rồi, cô bé nói dối.
“Hà Tô, bước ra khỏi hàng.”
Cô run rẩy bước ra, mặt cúi gằm.
“Thầy giáo của em nói em bị thương chưa lành, không cần tập.” Trương Du bịa chuyện. “Em ra kia nghỉ đi.”
Sau khi cho cả lớp khởi động và tự do hoạt động, Trương Du đi về phía Hà Tô. Cô giật mình, theo bản năng lùi lại.
Anh không nói gì, nắm lấy cổ tay cô, kéo đi.
“Thầy… anh… đi đâu vậy?”
Anh không trả lời, cứ thế lôi cô ra khỏi sân thể dục, đi thẳng về phía bãi đỗ xe.
Hà Tô hoảng sợ.
Anh kéo mở cửa sau chiếc xe việt dã của mình, đẩy cô vào. “Á!”
Trước khi cô kịp định thần, anh cũng đã chui vào theo, đóng sập cửa lại. Không gian chật hẹp lập tức bị lấp đầy bởi hơi thở nam tính của anh.
Cô sợ hãi, vội vã bò sang phía cửa bên kia, nhưng một cánh tay thép đã kéo cô lại, ghì chặt cô xuống ghế da.
“Còn chạy?” Anh cười, giọng khàn đặc.
Anh đè lên người cô, hơi thở nóng rực phả vào cổ cô. Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài. Bàn tay thô ráp, chai sần của anh không chút do dự luồn vào bên dưới lớp váy, lướt dọc theo bắp đùi non mềm mại của cô.
“Không… đừng…” Hà Tô run rẩy, giọng nói nghẹn lại.
Trương Du phớt lờ. Anh cúi xuống, lưỡi anh liếm dọc vành tai nhạy cảm của cô, rồi ngậm lấy nó, vừa mút vừa cắn nhẹ.
“A!” Hà Tô giật nảy mình, toàn thân mềm nhũn, ngã vật xuống ghế.
Thấy cô không còn chống cự, Trương Du càng làm tới. Anh kéo váy cô lên, bàn tay to lớn nhanh chóng lột phăng chiếc quần lót mỏng manh, để lộ cơ thể trắng nõn, trần trụi của cô.
Anh bế cô lên, để cô ngồi trên đùi mình, quay lưng về phía anh. Anh liếm láp tấm lưng trần mịn màng, hai tay vươn lên phía trước, nắm trọn hai bầu ngực căng đầy, no đủ, bắt đầu xoa nắn.
“Không… sẽ bị thấy… A…” Hà Tô yếu ớt phản kháng, cô sợ người bên ngoài nhìn thấy.
Nghe giọng nói nức nở của cô, Trương Du dừng lại. Anh xoay cằm cô lại, thấy đôi mắt cô đã đỏ hoe, ngấn lệ.
Trái tim anh mềm nhũn. Anh hôn nhẹ lên má cô, kéo váy xuống, sửa sang lại quần áo cho cô.
“Ngoan, đừng khóc. Chúng ta về khách sạn.”
Anh ôm cô, đặt vào ghế phụ, thắt dây an toàn, rồi về ghế lái.
“Đi… đi đâu?” Hà Tô bất an.
“Khách sạn của anh. Ngay đối diện trường em.” Anh nghiêng đầu, cười gian xảo.
“…Em không muốn đi…”
“Không muốn đi?” Trương Du nhướn mày. “Vậy chúng ta làm luôn trên xe nhé?”
Hà Tô sợ hãi, im bặt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận