Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Nụ cười cuối cùng và sự giải thoát
Sau sự kiện ở Tuyết Thành, Tần Khiêm nhận ra Vân Khê cần phải có khả năng tự bảo vệ mình tốt hơn nữa. Hắn đích thân huấn luyện cô. Những ngày tháng tiếp theo là chuỗi ngày mồ hôi và nước mắt trên thao trường.
“Tay phải giữ chắc, mắt nhìn thẳng mục tiêu, hít thở đều,” Tần Khiêm đứng sát phía sau, chỉnh lại tư thế cầm súng cho Vân Khê. Ngực hắn áp vào lưng cô, hơi thở nóng hổi phả vào tai khiến cô hơi mất tập trung.
“Anh đứng xa ra chút được không? Thế này sao tôi bắn được?” Vân Khê phàn nàn, mặt hơi đỏ.
“Tập trung vào! Kẻ thù sẽ không đứng xa em đâu,” Tần Khiêm nghiêm khắc nói, nhưng bàn tay lại tranh thủ vuốt nhẹ eo cô một cái.
Vân Khê học rất nhanh. Cô có nền tảng võ thuật, cộng thêm sự thông minh và quyết tâm, chẳng mấy chốc đã thành thạo các kỹ năng bắn súng, cận chiến và nhận biết các loại độc dược.
Sự tiến bộ vượt bậc của cô khiến cả bang Xích Thần phải kính nể. Nhưng cũng chính điều này làm gai mắt Tư Thuần – em gái của Tư Kính, người đã thầm yêu Tần Khiêm từ lâu. Ả ta luôn cho rằng Vân Khê chỉ là bình hoa di động, không xứng đáng đứng cạnh Lão đại.
“Cô chỉ là may mắn được Lão đại sủng ái thôi. Nếu không có ngài ấy, cô chẳng là cái thá gì cả!” Tư Thuần khiêu khích Vân Khê giữa sân tập, trước mặt bao nhiêu thuộc hạ.
Vân Khê tháo găng tay, nhếch môi cười lạnh: “Vậy sao? Có muốn thử không?”
Trận đấu diễn ra chớp nhoáng. Tư Thuần với sự kiêu ngạo và nóng vội đã nhanh chóng bị Vân Khê hạ gục bằng một đòn khóa tay đẹp mắt. Vân Khê ghé sát tai kẻ bại trận, thì thầm: “Tôi đứng cạnh anh ấy không phải nhờ may mắn, mà vì tôi đủ bản lĩnh để cùng anh ấy đối mặt với cả thế giới.”
Tư Thuần nhục nhã ê chề, buộc phải rời khỏi Xích Thần trong sự ghẻ lạnh của mọi người.

Cuộc chiến giữa Xích Thần và Huyết Bang bước vào giai đoạn quyết định. Huyết Vũ bắt tay với Ngọc Cẩm Lăng, âm mưu đánh sập nền kinh tế của Cố Hạo Khương và triệt hạ đường dây vũ khí của Tần Khiêm. Nhưng Tần Khiêm luôn đi trước một bước. Hắn tương kế tựu kế, phá hủy kho vũ khí của Huyết Bang và tráo đổi thành phần lô hàng thuốc phiện, khiến Huyết Vũ mất uy tín trầm trọng trên thị trường đen.
Để kết thúc mọi chuyện, Tần Khiêm quyết định tung đòn quyết định. Hắn giả vờ đi công tác, và rồi tin tức chấn động lan truyền: Máy bay của Tần Lão đại bị tập kích và nổ tung giữa trời. Không ai sống sót.
Tin tức ấy như sét đánh ngang tai Vân Khê. Cô ngã quỵ, thế giới trước mắt sụp đổ. Tần Khiêm… chết rồi sao? Người đàn ông bá đạo, luôn miệng nói yêu cô, hứa sẽ bảo vệ cô cả đời… đã bỏ cô đi rồi sao?
Trong lúc Vân Khê đau đớn tột cùng, Huyết Vũ xuất hiện. Hắn bắt cô về căn cứ của Huyết Bang. Nhìn người con gái mình thầm thương trộm nhớ nay tiều tụy, đôi mắt vô hồn như cái xác không hồn, lòng Huyết Vũ đau như cắt. Nhưng dục vọng chiếm hữu và sự đố kỵ với Tần Khiêm – kẻ mà hắn nghĩ đã chết – khiến hắn muốn cưỡng đoạt cô, muốn cô thuộc về hắn mãi mãi.
“Em là của tôi! Tần Khiêm chết rồi! Quên hắn đi!” Huyết Vũ gầm lên, đè Vân Khê xuống giường.
Vân Khê nằm im bất động, nước mắt chảy dài, không buồn phản kháng. Nếu Tần Khiêm đã chết, cô sống còn ý nghĩa gì nữa?
Nhưng ngay khi Huyết Vũ định xé toạc áo cô, tiếng nổ lớn rung chuyển cả căn cứ. Còi báo động hú vang.
“Lão đại! Không xong rồi! Xích Thần tấn công! Tần Khiêm… Tần Khiêm vẫn còn sống!”
Cánh cửa phòng bật mở. Tần Khiêm, với bộ âu phục đen tuyền, tay cầm khẩu súng lục mạ vàng, bước vào như một vị thần chết từ địa ngục trở về. Ánh mắt hắn nhìn Huyết Vũ chứa đựng sự tàn khốc hủy diệt.
“Huyết Vũ, tao đã nói rồi. Đừng hòng động vào người phụ nữ của tao!”
Huyết Bang thất thủ. Thuộc hạ của Huyết Vũ lớp chết, lớp đầu hàng. Huyết Vũ bị dồn vào đường cùng. Hắn đứng giữa vòng vây, nhìn Vân Khê đang lao vào vòng tay Tần Khiêm, khóc nấc lên vì hạnh phúc.
Hắn thua rồi. Thua triệt để. Không chỉ thua về mưu lược, mà còn thua cả trong tình yêu. Hắn mãi mãi là kẻ đến sau, là kẻ đơn phương trong cuộc tình này.
Huyết Vũ nhìn Vân Khê lần cuối. Trong đôi mắt sắc lạnh tàn nhẫn thường ngày, giờ đây chỉ còn lại sự dịu dàng và… giải thoát.
“Vân Khê… hãy tha thứ cho tôi…”
Hắn mỉm cười. Một nụ cười rạng rỡ, thuần khiết như chưa từng vấy bẩn bởi máu tanh hắc đạo. Nụ cười ấy dành cho cô, cho tình yêu đơn phương tuyệt vọng của hắn.
“Đoàng!”
Huyết Vũ đưa súng lên thái dương, bóp cò. Tiếng súng xé toang không gian, kết thúc cuộc đời của một ông trùm kiêu hãnh. Hắn thà chết, thà tự kết liễu đời mình, còn hơn sống trong sự giam cầm và sự ghẻ lạnh của người con gái hắn yêu.
Vân Khê sững sờ nhìn thân xác Huyết Vũ ngã xuống. Cô úp mặt vào ngực Tần Khiêm, nức nở. Ân oán tình thù, cuối cùng cũng tan biến theo tiếng súng ấy. Hắn đã dùng cái chết để trả lại sự bình yên cho cô.
Tần Khiêm ôm chặt lấy cô, che chở cô khỏi cảnh tượng bi thương. Hắn biết, từ nay về sau, sẽ không còn ai chia cắt được họ nữa. Nhưng hình ảnh nụ cười cuối cùng của Huyết Vũ, có lẽ sẽ mãi là một vết sẹo mờ trong ký ức của cả hai.
Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự giải thoát nhẹ nhàng như Huyết Vũ từng tưởng tượng, mà là một cơn đau xé toạc tâm can, nhưng không xuất phát từ vết đạn trên thái dương, mà từ sâu thẳm trong linh hồn đang vỡ vụn. Đầu hắn như muốn nổ tung, từng dây thần kinh căng lên như dây đàn sắp đứt, rung lên bần bật những âm thanh chói tai của ký ức.
Hắn đang ở đâu? Địa ngục sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận