Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Miêu được chị gái sắp xếp ở một phòng khách trên tầng hai, cũng có phòng tắm riêng, Cố Miêu tham quan từ trong ra ngoài một lượt, cảm khái hóa ra chị gái của Lục Tri Hạ nhiều tiền như vậy: “Trước đây thấy nhà cậu ở thị trấn có sáu tầng đã cảm thấy là gia đình giàu có rồi, không ngờ lại còn là cấp bậc phú hào, trong gara có nhiều xe như vậy, còn để cậu tùy tiện lái, quá lợi hại đi.”
Lục Tri Hạ bị nói có hơi ngại, giải thích: “Những thứ này đều là của chị mình, không liên quan đến mình, chỉ là chị ấy thương mình, nguyện ý cho mình dùng mà thôi.”
“Vậy cũng vô cùng tốt rồi, mình vừa mới nhìn một chút, quần áo và mỹ phẩm mới cậu mua toàn là hàng hiệu, còn có chiếc túi xách đó nữa, Gucci đúng không, phải mấy chục nghìn đó.” Cố Miêu nói mãi nói mãi, một tay ôm lấy Lục Tri Hạ: “Mình muốn ôm lấy cái đùi lớn này, sau này cậu chăm sóc em gái nhỏ nhiều hơn nhé!”
“Không vấn đề, chúng ta chính là chị em tốt cả đời.”
Hai người nói nói cười cười, rất nhanh lại nói đến Lâm Triết: “Mình nghe nói cậu ta cũng đến thành phố A trước mấy ngày, cậu ta cũng có người thân ở bên này, cậu ta có phải cũng muốn chúc mừng sinh nhật cậu không?”
Lục Tri Hạ cau mày: “Nói đến chuyện này, sao mình lại không nhớ mình từng hẹn với cậu ta sẽ cùng học lớn học ở bên này?”
“Mình nghe bạn của cậu ta nói trước đây cậu cổ vũ cậu ta thi vào lớn học A, bởi vì cậu cũng muốn thi vào lớn học A.” Cố Miêu nói.
Lục Tri Hạ cạn lời, nói: “Cái đó chỉ là sự khích lệ cơ bản giữa bạn bè với nhau thôi, sau lại biến thành ước hẹn rồi.”
Vì chuyện này, cô còn bị anh rể ấn lên sô pha làm cái này cái kia một hồi lâu, suýt nữa thì bị làm đến bật khóc, nghĩ thôi cũng thấy bản thân rất vô tội.
Chị gái hiển nhiên rất dụng tâm với bữa tiệc này, cô ấy nói trong nhà quá vắng lặng, thỉnh thoảng tổ chức một bữa tiệc cho náo nhiệt một chút cũng tốt, có điều Tô Chí Dũng đã lớn tuổi, không thích góp vui với người trẻ tuổi, hôm sinh nhật Lục Tri Hạ, Tô Chí Dũng sẽ tránh đi, không ở nhà.
“Như vậy có phải là không được tốt lắm không, bởi vì chuyện của em mà để bác có nhà mà không thể về.” Lục Tri Hạ ngại ngùng nói với chị gái.
Chị gái không cho là như vậy, bĩu môi: “Ở đây là nhà của chị và anh rể em, bố chồng chị có rất nhiều nhà ở bên ngoài, còn không biết là nuôi bao nhiêu tiểu yêu tinh nữa ấy.” Ngữ điệu chị gái chua chát, nói xong lại thấy dù sao Tô Chí Dũng cũng là trưởng bối, nói ông như vậy không được tốt lắm, vội bổ sung: “Chị chỉ nói lung tung thôi, có điều thật sự ông ấy không chỉ có một ngôi nhà ở đây.”
Khóe miệng Lục Tri Hạ hơi co giật: “Vậy thì tốt.”
Biểu hiện này của chị gái có lẽ là ghen rồi đi, lẽ nào ngoài chị gái Tô Chí Dũng còn làm loạn ở bên ngoài? Vậy thì quá đáng quá rồi.
Chị gái mời một nhóm chuyên nghiệp, trước sinh nhật một ngày thì đến nhà trang trí sắp xếp, ngày hôm sau lại có đoàn đầu bếp của khách sạn đến nhà chuẩn bị thức ăn, chị gái còn mời một nhà tạo mẫu rất nổi tiếng, chiều hôm đó đến hóa trang làm tạo hình cho hai người, ngay cả Cố Miêu cũng được hưởng theo, tiện thể trang điểm tinh xảo cho cô ấy luôn.
Làm một lượt như vậy Lục Tri Hạ có hơi kinh hồn bạt vía: “Chị, như vậy có phải hơi khoa trương rồi không, mời nhiều đoàn đội chuyên nghiệp như thế phải tốn bao nhiêu tiền chứ.”
Chị gái xua xua tay, nói: “Yên tâm, chị có tiền.” Số tiền bố chồng cho, cô ấy còn đau đầu không biết tiêu vào đâu ấy.
Lục Tri Hạ nghĩ đến mấy ngày trước chị gái chuyển cho cô hai trăm nghìn tiền tiêu vặt, nói cô cứ tùy tiện tiêu, tiêu hết thì lại nói với chị, Lục Tri Hạ lập tức bị chấn động, từ nhỏ cô đã không thiếu tiền tiêu, nhưng một lần cầm đến hai trăm nghìn cô cảm thấy điện thoại trở nên nặng hơn một chút, sau đó cô nói chuyện này với anh rể, anh rể không nói lời nào, lại chuyển cho cô ba trăm nghìn, nói đây là tiền tiêu vặt anh rể cho, sau đó Lục Tri Hạ hoàn toàn chết lặng, có lẽ đây là niềm vui của người có tiền đi, tiền tiêu vặt đối với cô mà nói cũng là một chuỗi con số mà thôi.
Chị gái chuẩn bị rất nhiều đồ hóa trang và mặt nạ quái lạ cho khách đến dự, đều là nhân vật hoạt hình hay phim điện ảnh kinh điển, đợi khách khứa đến rồi là có thể thay vào.
Mà hai chị em cô lại chọn trang phục Elsa và Anna, nhà tạo mẫu làm tạo hình cho hai người nhìn rất giống bản gốc, anh rể thì rất bình thường, mặt một bộ lễ phục đuôi yến màu đen, nhưng anh có ngoại hình đẹp trai, thân hình cao gầy, vai rộng eo hẹp chân dài, tùy tiện mặc một bộ lễ phục cũng vô cùng đẹp mắt.
Ngay cả chị gái cũng không nhịn được khen một câu: “Chồng của mình đẹp trai thật!”
Biểu cảm của anh rể vẫn luôn lạnh lùng, nhưng anh cố ý nhìn Lục Tri Hạ một cái, ánh mắt tế nhị, trong sự bình tĩnh như có nổi lên chân tình, hỏi cô: “Anh rể có đẹp trai không?”
Lục Tri Hạ đứng ngay bên cạnh chị gái, có hơi ngượng ngùng sờ mũi, nói: “Anh rể đẹp trai nhất.”
Anh rể lúc này mới hài lòng gật gật đầu.
Trước khi ra ngoài đón khách, mấy người bọn họ ăn một chút đồ để lót dạ trước, sau đó nhân lúc chị gái có việc dặn dò người quản lý nhân viên phục vụ, anh rể kéo Lục Tri Hạ vào một căn phòng nào đó.
“Hôn anh rể một cái, cả một ngày không được chạm vào em, thèm chết anh rồi.” Nói rồi Tô Cảnh hung hăng hôn Lục Tri Hạ, mấy ngày này hai người không ngừng thân mật, đây là lần đầu tiên bận rộn cả ngày không có thời gian để lén lút vụиɠ ŧяộʍ, Lục Tri Hạ cũng nhớ anh, ôm lấy cổ anh không buông tay, hai người nhất thời hôn đến nỗi không thể chia lìa, khi tách ra giữa môi lưỡi còn kéo ra một tia bạc dính sền sệt.
“Hôm nay em đẹp thật.” Tô Cảnh khàn giọng nói, váy của cô để lộ vai, lộ ra một mảng ngực lớn, anh chỉ khẽ kéo một chút là đôi ngực mềm ưỡn vểnh đã bắn ra, lắc lư trước mặt anh.
“Đúng là dâʍ đãиɠ.” Người đàn ông thô tục thở gấp, vùi đầu mυ”ŧ lên đầṳ ѵú của cô, Lục Tri Hạ ngửa cổ lên, thoải mái rên thành tiếng.
Anh rể vừa mυ”ŧ cắn đầṳ ѵú cô, vừa vén lớp váy dày của cô lên, khi sờ đến giữa hai chân thì lập tức bị nước da^ʍ dính ướt đầy tay, anh chau mày: “Lại không mặc qυầи ɭóŧ?”
“Có mặc quần chữ T mà.”
Dưới sự dạy bảo của chị gái, bây giờ Lục Tri Hạ mặc váy hay mặc quần đều mặc qυầи ɭóŧ chữ T, hơn nữa anh rể hình như cũng rất thích, mỗi lần liếʍ phía dưới của cô cũng đều liếʍ luôn cả quần theo.
Tuy rằng bị anh rể làm cho thần hồn điên đảo, nhưng Lục Tri Hạ vẫn không quên việc chính tối hôm nay, cô vội vùng vẫy đẩy anh rể ra, nói: “Anh rể, đừng làm nữa, em phải đi tiếp khách.”
Tô Cảnh hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên từ trước ngực cô, lại giơ tay ra hung hăng véo mấy cái mới buông cô ra, sau đó rút ra một chiếc hộp trong túi áo của mình, mở ra, lấy ra một đồ vật rất nhỏ trong đó, nói: “Đây là món quà nhỏ tặng cho em trước, buổi tối tặng em món quà lớn.”
Lục Tri Hạ không nhìn ra là thứ gì, hiếu kỳ hỏi: “Món quà lớn gì.”
Tô Cảnh thừa nước đυ.c thả câu không nói, mà ngồi xổm xuống vén váy cô lên, gẩy qυầи ɭóŧ chữ T sang một bên, lại dùng thứ đồ nhỏ đó cọ cọ lên cửa huyệt của cô, sau khi cọ cho ướt rồi, anh nhét thẳng nó vào trong tiểu huyệt cô.
“A…” Lục Tri Hạ thấp giọng kêu một tiếng, nói: “Là trứng rung sao?”
“Đúng, cho em ăn món khai vị trước.”
Anh vừa nói xong, quả trứng rung nhỏ đó khẽ rung rung, cảm giác không quá kí©ɧ ŧɧí©ɧ, chỉ là có hơi tê, vẫn trong phạm vi cô có thể chịu đựng được, có thể cũng vì vẫn chưa nhét quá sâu.
“Được rồi, đi bận việc đi, muộn một chút anh đến tìm em.” Tô Cảnh giúp cô chỉnh lại váy, rồi đẩy cô ra khỏi cửa.
Sau đó Lục Tri Hạ cứ nhét trứng rung như vậy ra ngoài đón khách, thật ra đều là bạn của chị gái, cô căn bản không quen biết, nhưng người ta mang danh đến chúc mừng sinh nhật cô, cô không xuất hiện thì không được.
Chị gái ở thành phố A rất nhiều năm rồi, bạn bè quen biết cũng nhiều, còn có một số người có qua lại làm ăn với Tô Thị, thuận tiện đến tạo mối quan hệ, khách đến đều mang theo quà, Lục Tri Hạ nhất thời nhận được rất nhiều món quà, Cố Miêu ở bên cạnh nhìn đến ngốc luôn, thầm nghĩ muốn bóc hết nhiều quà thế này thì phải bóc đến mềm cả tay mất.
Hát chúc mừng sinh nhật, cắt bánh sinh nhật, sau đó là thời gian hoạt động tự do, Lục Tri Hạ đều không biết những người đó, chỉ trốn đi ăn vặt với Cố Miêu, qua một lúc có nhân viên phục vụ đi đến, nói bên ngoài có người tìm Lục Tri Hạ, Lục Tri Hạ và Cố Miêu cùng nhìn ra, người đến thế mà lại là Lâm Triết cao gầy, cũng không biết cậu ta tìm đến như thế nào, còn mang theo quà cho cô.
Nếu như đã đến rồi thì phải chào hỏi, Lục Tri Hạ hỏi cậu ta: “Muốn vào trong ngồi một lúc không?”
Lâm Triết lắc lắc đầu, nói rằng đứng ở đây nói chuyện là được rồi, còn hỏi Cố Miêu có thể tránh đi không, Cố Miêu nghe vậy thì lập tức hiểu tối hôm nay Lâm Triết đến làm gì. Cô ấy cũng rất biết điều rời đi, để lại hai người đứng ở sân trước nói chuyện.
Khi Tô Cảnh ra ngoài tìm người, nhìn thấy Cố Miêu trước thì hỏi cô ấy Lục Tri Hạ đang ở đâu?
Cố Miêu mím môi cười trộm, nói: “Đối tượng thầm mếm cô ấy tìm đến cửa rồi, đang ở sân trước tỏ tỉnh với Hạ Hạ đấy.”
Sắc mặt Tô Cảnh bỗng chốc lạnh đi, hỏi: “Là Lâm Triết sao?”
“Là cậu ta.”
Tô Cảnh không nói gì, bước chân vội vàng hướng về phía sân trước, Cố Miêu không biết xảy ra chuyện gì, nhìn thấy vậy thì ngây ra, vừa muốn đuổi theo thì đột nhiên đυ.ng phải người đàn ông xuất hiện ở cạnh.
Bên này Lục Tri Hạ vừa từ chối Lâm Triết thì nghe thấy anh rể ở đằng sau gọi cô, cô vội nói với Lâm Triết: “Xin lỗi, thất lễ rồi.” Rồi quay người muốn chạy.
Tô Cảnh đứng trên bậc thang, sắc mặt lạnh như băng tuyết mùa đông giá rét, thấy Lục Tri Hạ chạy về phía anh, anh giơ tay ra nắm lấy cánh tay cô, kéo cô vào một căn phòng nào đó ở tầng dưới.
Lục Tri Hạ còn chưa hoàn hồn lại, bộ váy trên người đã bị cởi ra, cô giật mình ôm ngực nói: “Anh rể, chưa khóa cửa.”
Tô Cảnh không nói gì, kéo cô đi về phía cửa sổ sát đất, sau đó vén tấm rèm dày nặng lên, kéo cô chui vào đó, rèm cửa có hai tầng, bọn họ vừa đi vào thì bị vây chặt trong đó.
Anh rể ôm lấy cô đang tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, có hơi tức giận, buồn bực nói: “Em đã có anh rồi, còn muốn yêu đương với ai?”
Trái tim Lục Tri Hạ đập thình thịch, ôm lại anh, nhỏ giọng làm nũng: “Em từ chối cậu ta rồi, anh đừng giận mà.” Nói xong, cô liếʍ cằm anh, yết hầu anh như con cún nhỏ, rất nhanh đã liếʍ cho anh rể có cảm giác.
Anh thấp giọng nói: “Bảo bối, anh rể muốn tặng em một món quà lớn.”
Lục Tri Hạ hỏi: “Cái gì vậy?”
Người đàn ông thấp giọng cười, âm thanh trầm mạnh từ tính, nói: “Tự em bóc quà đi, cởϊ qυầи áo của anh ra.”
Lục Tri Hạ nuốt nước bọt, bàn tay rơi run, nhưng vẫn nghe lời cởϊ qυầи áo anh rể ra, rất nhanh trên người anh rể đã bị cởi chỉ còn lại qυầи ɭóŧ, ánh sáng trong rèm rất yếu ớt, nhưng khi cởϊ qυầи Lục Tri Hạ vẫn nhìn thấy đũng quần đang phồng lên cao của anh, cô giơ tay ra vuốt lên, có hơi kinh ngạc nói: “Anh rể, anh cứng quá đi, giống như là gậy sắt vậy.”
Anh rể khẽ cười, nói: “Đây là món quà của anh rể, đợi một chút nữa dùng cây gậy sắt này cắm em, có được không?”
Lục Tri Hạ nghe vậy, bên dưới lập tức trở nên ướŧ áŧ, cô bị anh rể chơi nhiều ngày như vậy rồi, đã sớm không sợ bị cắm nữa, thậm chí cô còn vô cùng mong đợi bị cắm vào.
“Được.” Cô nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận