Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô buột miệng thốt mà chẳng hề thấy lạ: “Sao có chuyện đó được!”

Người đàn ông ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt chứa đựng vẻ sâu xa mà cô không tài nào nắm bắt được, phức tạp và tối tăm.

Giọng anh trầm xuống, xen lẫn vài phần dí dỏm: “Nếu là thật thì sao?”

Cô đón ánh mắt anh, trái lại nghiêm túc đáp, “Nếu em thực sự có một ông anh họ đẹp trai thế này thì…” Cô cười, như vụng như trộm, “có lẽ… cũng sẽ loạn luân thôi…”

Bàn tay bên eo bỗng siết lại, cô còn chưa kịp phản ứng đã bị người đàn ông đè lên chiếc sô-pha mềm mại.

Gương mặt anh lộ vẻ ấm áp hiếm thấy, anh áp môi xuống, không vội vã cắn mút môi cô mà kiên nhẫn lùi mình hôn nhẹ lên cần cổ trắng nõn của cô. Môi lưỡi chạy dần xuống xương quai xanh, anh mút thật mạnh, cái đau thình lình khiến Tô Anh rên lên, khẽ đẩy ngực anh: “Ưm… đau…”

Anh nghe vậy thì buông ra, dấu hôn mập mờ in hằn trên da thịt cô, hình trăng non nho nhỏ, sẫm như máu tươi.

Cô tuy không nhìn thấy, nhưng cơn đau quá rõ, buồn bực túm vạt áo anh.

Người đàn ông cúi đầu nhìn quần áo bị kéo xộc xệch, mặc cô tác loạn, không tránh không né.

Cô vốn định đứng lên, bởi không hiểu sao tư thế bị anh giam trong lòng này lại khiến cô thấy yếu thế, nhưng người anh rắn chắc, đẩy thế nào cũng không ra.

Mặt anh cách cô không đến mấy xen-ti-mét, đảo mắt vài lần, cơ thể cô mềm nhũn ra.

Cô rời mắt khỏi đôi mắt nóng bỏng, nuốt nước bọt, “Thầy phải đi bao lâu?”

“Khoảng ba ngày…” Anh vừa đáp vừa đưa hai tay cô qua đỉnh đầu, giữ chặt, tay kia nâng chiếc cằm nhỏ xinh lên, đầu lưỡi ướt mềm thong thả mô tả viền môi cô.

Cô không chịu nổi sự tra tấn ấy, tiếng hổn hển khe khẽ tràn ra khỏi họng.

“Chờ tôi…” Giọng anh trầm khàn, đôi mắt chập chờn lửa dục, “Chờ tôi trở lại, sẽ cho em đáp án…”

Cô kinh ngạc mở to mắt, chưa kịp suy tư ý anh thì đã bị anh thô bạo khóa môi lại.

Một nụ hôn sâu, nuốt chửng mọi nghi ngờ và run rẩy trong cô.

Nụ hôn của anh lúc nào cũng mãnh liệt và tràn đầy tính xâm lược, trái ngược hẳn với khí chất của anh, mỗi một lần như muốn nuốt cô vào bụng, đầu lưỡi vấn vít từ tính như nam châm, hôn càng sâu lại càng không muốn rời bỏ.

Đến khi mặt cô đỏ rực vì cực kỳ thiếu dưỡng khí, anh mới rủ lòng buông tha cho cô.

Bờ môi mỏng lướt qua khóe miệng cô, anh cười khẽ, “Vẫn chưa học được cách thở à?”

Người nào đó hổn hển đáp: “Đâu… Đâu có…”

“Là tại tôi.” Vẻ tự trách thoáng lướt qua đôi mắt anh, “Là tôi dạy không tốt.”

Mặt cô bốc cháy, hình như đúng là có chuyện này thật.

Người đàn ông đứng dậy, tiện đà nâng người con gái đang ngượng nghịu.

“Em uống nước không?”

Chưa đợi cô trả lời, anh đã tự động bước về phía phòng bếp.

Chợt, một bàn tay nhỏ mềm nắm lấy tay anh, anh ngoái đầu, cứ thế chăm chú nhìn cô, dò hỏi trong im lặng.

“Đáp án thầy vừa nói…” Cô nhấn vào từng từ, đôi mắt ánh vẻ chờ mong, “… là điều mà em nghĩ sao?”

Người đàn ông im lặng hai giây, rồi lập tức nở nụ cười.

Không thừa nhận, mà cũng chẳng phủ nhận.

Cô bỗng thấy nhụt chí, bắt đầu thầm cười giễu, thầm nghĩ mình thật kì lạ khi ấp ôm ý định tìm kiếm một đáp án nơi anh.

Xưa nay Tô Anh cô là người yêu ghét rõ ràng, với cô, chỉ có hai trạng thái cực đoan, ấy là thích và không thích. Lần đầu có cảm tình với một người, cô vốn không hiểu những chiêu trò tán tỉnh, cũng không hiểu rằng con gái phải e lệ đoan trang, cô chỉ biết nghe theo bản năng nguyên thủy nhất để bày tỏ lòng mình.

Nhưng cô rõ ràng không phải đối thủ của Tống Đĩnh Ngôn, thậm chí đến cả tư cách đánh cờ cũng không có. Anh gần như chẳng tốn mấy sức để có thể đọc vị cô, về phần có muốn hùa theo những mưu toan nho nhỏ của cô hay không thì còn phải tùy tâm trạng của anh.

Mà thái độ khi nóng khi lạnh, mập mờ xa cách này luôn khiến cô suy nghĩ miên man.

Bình luận (0)

Để lại bình luận