Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc xuống lầu cô trông thấy một bóng dáng cao to, anh ta mặc một chiếc áo khoác dài, đeo khẩu trang, đội mũ và đeo kính râm. Đến khi Lâm Thiên Hoan nhìn sang, anh ta xoay người lảng tránh, nhưng dù là thế, Lâm Thiên Hoan vẫn nhận ra đó là Úc Hàn.
Lần này anh không bỏ đi à? Nhưng đang làm cái gì đấy? Cả người Lâm Thiên Hoan như lọt vào sương mù, không hiểu chuyện gì đây, nhưng cô vẫn theo nhịp sống sinh hoạt thường ngày mà làm việc thôi.
Úc Hàn cứ ngụy trang toàn thân như vậy theo sát cô ba ngày, đáng lẽ Lâm Thiên Hoan có thể làm bộ như không thấy, tuy nhiên bạn bè đi dạo với cô đều nhận ra không đúng, còn kéo vạt áo cô nhỏ giọng hỏi có cần báo cảnh sát không, rốt cuộc cô không thể giả vờ không nhìn thấy nữa.
Cô bảo người bạn đứng tại chỗ chờ mình, kế tiếp đi qua đó nhón chân lên, gỡ mũ của anh xuống. Cô nhíu mày hỏi Úc Hàn “Anh lại muốn sao đây?”
Lại thấy Úc Hàn kéo khẩu trang cao lên che mặt lại, giọng thậm chí có chút hèn mọn “Em nói không muốn nhìn mặt anh, nên anh che lại.”
Lâm Thiên Hoan: “…”
Úc Hàn lại nói “Hơn nữa, anh chỉ đi theo em, cũng không hề quấy rầy cuộc sống của em, lẽ nào làm vậy cũng không được?”
Bỗng nhiên Lâm Thiên Hoan không biết nên nói gì. Cô dứt khoát không để ý Úc Hàn nữa, tiếp tục dạo phố với bạn, có điều bạn cô liên tục quay đầu lại, hiếu kỳ hỏi “Thiên Thiên, hóa ra cậu quen biết người đó hả? Hình như anh ta hơi đẹp trai đấy?”
“Đừng để ý tới anh ta” Lâm Thiên Hoan kéo cô ấy lại, thoáng buồn bực “Chúng ta đi dạo tiếp thôi.”
Sau khi Lâm Thiên Hoan về nhà, Úc Hàn bèn đứng dưới lầu nhà cô, nhìn từ xa xa. Lâm Cáp tới nghĩ kế, bảo rằng anh Úc này, anh làm vậy không được, làm vậy không làm con gái xiêu lòng đâu.
ÚC Hàn hỏi “Thế phải làm sao?”
Lâm Cáp cười hì hì đòi một lợi ích, mới nói cho Úc Hàn nghe ý tưởng của mình. Úc Hàn thoáng nghĩ ngợi, không xác định hỏi “Làm vậy có ổn không?”
Lâm Cáp cam đoan đảm bảo không thành vấn đề.
“Vậy cứ dựa theo cậu nói mà làm đi.” Hai tiếng sau, bầu trời quang đãng bỗng nhiên đồ mưa, Lâm Thiên Hoan lấy di động ra xem dự báo thời tiết, tự lầm bẩm “Dự báo thời tiết này không chính xác nhỉ?”
Mưa càng lúc càng lớn, Lâm Thiên Hoan tới chỗ cửa sổ xem thử, thấy mưa không có xu hướng ngừng bèn đóng cửa sổ, kéo cả rèm lại.
Úc Hàn đứng dưới lầu đội mưa trơ mắt nhìn Lâm Thiên Hoan tới chỗ cửa sổ lại rời khỏi, anh lau mặt xong bắt Lâm Cáp ở trong xe ra hỏi “Có phải cô ấy không thấy tôi không? Đóng cửa sổ thì thôi, còn kéo cả rèm?”
“Việc này… hiện giờ ngoài trời hơi tối” Lâm Cáp trấn an anh “Anh Úc, anh đừng gấp, em lên đó giúp anh xem thử.”
Lâm Cáp đến một cửa hàng trái cây gần đó để mua ít trái cây, sau khi mang chúng lên bèn gõ cửa, trước tiên làm bộ quan tâm Lâm Thiên Hoan, kế tiếp “thuận tiện” nhắc tới Úc Hàn đang ở dưới lầu.
“Thiên Thiên, thực ra khi anh tới đây có nhìn thấy anh Úc, anh ta đang đứng dưới lầu, ngửa đầu lên giương mắt nhìn em, bên ngoài trời đổ mưa to, anh ta chẳng thèm đi tránh mưa, thực sự có hơi tội nghiệp…”
Quả thật Lâm Thiên Hoan không để ý, cô đặt hoa quả xuống, kéo rèm cửa ra nhìn kỹ, đúng là trông thấy bóng dáng cao ngất kia ở dưới. Đến lúc này rồi còn làm màu? Người đàn ông này có bị bệnh không? Lâm Thiên Hoan trợn mắt, lại kéo rèm lần nữa, lạnh lùng nói “Anh ta đứng đó liên quan gì tới em?”
Nói xong cũng đuổi Lâm Cáp đi, bảo mình muốn ngủ.
“Không phải đâu, em gái” Lâm Cáp cũng kinh ngạc “Em thực sự không chút cảm động ư?”
Lâm Thiên Hoan không quan tâm hắn nữa, đuổi thẳng hắn ra ngoài.
Cô gái đi dạo phố với cô lúc sáng lại tìm cô nói chuyện phiếm, đề cập đến cơn mưa tối nay.
“Nghe nói có người tốn một số tiền lớn bảo người ta làm mưa nhân tạo, cũng chẳng biết muốn làm gì, tuy rằng chỗ chúng ta đã không mưa gần một tuần, nhưng đâu đến mức hạn hán chứ?”
Lâm Thiên Hoan nghe cô ấy nói vậy, bỗng nhiên nghĩ tới một khả năng. Song cô lập tức cảm thấy buồn cười. Lẽ nào Úc Hàn vô vị đến thế?

Bình luận (0)

Để lại bình luận