Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hạ Vân, con đang làm trò gì thế?” Hắn có chút tức hộc máu quát khẽ.
“Cha…” Hạ Vân run rẩy gọi hắn “Cha, có phải cha ċһán ghét con không…”
“Câm miệng.” Hạ Minh Viễn cắt ngang lời cô “Con đừng nghĩ linh tinh.”
Cô là con gái duy nhất của hắn, là cốt nhục hắn sủng lớn lên, sao hắn có thể ċһán ghét cô.
Dần dần cơ thể căng thẳng của hắn dần thả lỏng, lại dựa vào đá ngầm lần nữa, dùng sức kéo cô vào tɾong lòng, giọng nói khàn khàn
“Chúng ta như vậy, là không đúng.”
“Vân Vân, chúng ta không thể như vậy…”

Bọt sóng đánh lên đá ngầm chỗ bọn họ từng cái, giữa trời xanh biển xanh, không ngừng có tiếng chim kêu to truyền tới, khiến người ta thấy tâm phiền ý loạn.
Hạ Vân ôm cổ người đàn ông, cả người treo trên người hắn, bộ ngực đè chặt ngực hắn.
Trái tim cô đập rấtnhanh, giống như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, Hạ Vân đều hoài nghi cha cũng có thể nghe thấy tiếng tim đập của cô.
Người đàn ông vùi mặt vào cổ cô, hơi thở vô cùng thô nặng̝, giống như đang nỗ lực kìm nén cảm xúc nào đó.
Hơi nóng đó phả lên bên tai Hạ Vân, kích thích cả người cô run rẩy, mà loại run rẩy này, đang lan tràn tới sâu tɾong linh hồn Hạ Vân…
Nước biển bao bọc nửa người dưới của Hạ Vân, nhẹ nhàng đong đưa, cô có thể cảm nhận được rõ phía dưới cha đang thay đổi, to như vậy rõ ràng như vậy.
Cô run rẩy, vặn vẹo eo theo bản năng, dán nơi mềm mại nhất của mình lên trên, theo sóng biển cọ rửa mà nhẹ nhàng di chuyển.
Loại cảm giác này thật sự quá xấu hổ, nhưng sao lại mê người như thế.
Cơ bắp rắn ¢hắc trên người người đàn ông bắt đầu căng cứng, như đang cố gắng nhẫn nhịn.
Giây tiếp theo hắn kéo lấy cánh tay của Hạ Vân, khàn giọng nói “Đủ rồi, trở về ”
Cả người Hạ Vân run lên, tay ôm lấy cổ hắn không chịu khống chế run rẩy lên, giọng nói cũng run
“Cha… Cha, cha đừng tức giận… Cha… Ừm…”
Cô vừa cẩn thận gọi cha đừng nóng giận, ͼhân tâm vừa không chịu khống chế càng dùng sức cọ xát, cửa huyệt đã chảy nước cách hai tầng vải dệt đè lên côn thịt của cha dùng sức cọ xát.
“Hạ Vân ” Hạ Minh Viễn hít sâu một hơi, cảm giác lơ đãng đụng chạm và cố ý dùng sức ma sát quả thực là cách biệt một trời một đất.
Hắn dùng sức đỡ lấy eo cô, không cho cô lộn xộn “Đừng náo loạn, nghe lời được không ”
Rõ ràng là hắn tức giận, tức cô không biết xấu hổ, cũng tức mình do dự không quyết đoán.

Bình luận (0)

Để lại bình luận