Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Nói Dối Chết Người
Căn hộ penthouse của Lâm Dịch Phong nằm trên tầng cao nhất, bao trọn cả thành phố về đêm. Xa hoa, lộng lẫy, và lạnh lẽo. Đây là cái lồng vàng của hắn.
Điều kỳ lạ là, hắn không vồ lấy cô ngay lập tức. Hắn thản nhiên cởi áo khoác, xắn tay áo sơ mi, rồi… đi vào bếp.
“Em ngồi đi. Anh nấu bữa tối.”
Bùi Yên sững sờ nhìn hắn. Hắn đeo tạp dề, thuần thục lấy nguyên liệu trong tủ lạnh, thái rau, ướp thịt. Động tác dứt khoát, tao nhã. Hắn giống như một người chồng mẫu mực đang chuẩn bị bữa tối cho vợ.
Sự “bình thường” này còn đáng sợ hơn cả sự thô bạo của hắn. Hắn đang chơi trò gì?
Bữa tối được dọn ra. Ba món một canh, bày biện tinh xảo.
“Ăn đi.” Hắn gắp thức ăn vào bát cô.
Bùi Yên không thể nuốt nổi. Dạ dày cô thắt lại. Cô chỉ muốn trốn khỏi đây.
“Em… em ăn no rồi.” Cô buông đũa. “Em phải về…”
Cô đứng dậy, chạy ra cửa. Nhưng tay nắm cửa không hề nhúc nhích. Hắn đã khóa trái.
“Về đâu?” Giọng hắn vang lên ngay sau lưng cô. Hắn đã đứng đó từ lúc nào.
Bùi Yên quay lại, lưng dán chặt vào cửa. “Lâm Dịch Phong, rốt cuộc anh muốn gì?”
Hắn tiến lại gần, dồn cô vào góc. Hắn chống hai tay lên cửa, nhốt cô vào giữa.
“Anh muốn gì à?” Hắn cúi xuống, mặt hắn chỉ cách mặt cô vài centimet. “Anh muốn em.”
Hơi thở của hắn phả vào mặt cô, mang theo mùi rượu vang.
“Em đã chia tay Vệ Diễn chưa?”
Câu hỏi bất ngờ khiến Bùi Yên giật mình. Cô đã quên mất lời đe dọa đó. Cô mải mê với kế hoạch đi Paris mà quên mất “nhiệm vụ” hắn giao.
“Em…” Cô hoảng loạn tìm cớ. “Em… sắp rồi. A Diễn… anh ấy sắp sinh nhật. Em không thể… không thể tàn nhẫn như vậy…”
“Sinh nhật?”
“Vâng, chỉ… chỉ qua sinh nhật anh ấy thôi… em hứa em sẽ nói…”
“Quan tâm nó đến vậy sao?” Giọng hắn đột nhiên lạnh đi. Hắn đang cười, nhưng trong mắt không có ý cười.
“Không… em chỉ…”
“Mày quan tâm sinh nhật nó… vậy mày có quan tâm con cặc của tao không?” Hắn gầm lên, sự dịu dàng giả tạo biến mất.
“Em… em nói thật mà… Em…” Bùi Yên run rẩy. “Em… hôm nay em ‘tới tháng’ rồi… em không tiện…”
Đây là lời nói dối cuối cùng cô có thể nghĩ ra.
“Tới tháng?” Lâm Dịch Phong nhíu mày. “Thật không?”
“Thật mà!”
Hắn nhìn cô chằm chằm vài giây. Rồi hắn cười.
“Để anh kiểm tra.”
“Không! Anh…”
Hắn không cho cô cơ hội phản kháng. Hắn tóm lấy cô, ném cô lên chiếc sô pha da đắt tiền. Hắn xé toạc chiếc váy lụa của cô, rồi giật phăng chiếc quần lót mỏng manh.
Hắn đè hai chân cô ra.
Giữa hai đùi cô, sạch sẽ, trắng nõn. Chỉ có một chút dâm thủy rỉ ra vì sợ hãi. Không có máu.
Và quan trọng nhất, không có băng vệ sinh.
“Bùi Yên,” hắn gằn giọng, “Kẻ lừa đảo.”
“Không… em… em quên…”
“Mày dám nói dối tao?” Hắn giữ chặt hai cổ chân cô, nâng mông cô lên.
“Mày thích nói dối đúng không? Hôm nay anh sẽ dùng con cặc này… để trừng phạt cái lồn nói dối của mày. Tao sẽ đụ mày đến khi mày không còn phân biệt được đâu là sinh nhật của nó, đâu là ngày giỗ của mày!”
Hắn rút con cặc khổng lồ của mình ra, nhắm thẳng vào cái lồn đang run rẩy của cô, chuẩn bị cho một đêm trừng phạt tàn bạo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận