Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi tan học, Trần Khả Nhân mua một ít trái cây trên đường rồi thong thả trở về nhà. Lúc tiến vào khu cư xá và đi gần đến nhà của mình thì đột nhiên có bà lão bên cạnh bị ngã, cô không nghĩ nhiều mà nhanh chóng tiến đến đỡ bà lão kia dậy.

“Bà không sao chứ? Có cần đến bệnh viện không ạ?” Trần Khả Nhân thấy bà lão cũng đã cao tuổi, sợ sẽ xảy ra chuyện nên đưa mắt nhìn khắp người bà ấy kiểm tra xem có vấn đề gì không.

Bà lão khoát tay, mỉm cười nói: “Bà không sao, thật sự không sao hết!”

Trần Khả Nhân vẫn hơi nghi ngờ, bà lão phải nói mãi cô mới tin. Trần Khả Nhân nghĩ rằng đã làm chuyện tốt thì phải làm cho đến cùng, thế là cô lại dìu bà lão đi, định đưa bà ấy về nhà.

Con cái của bà lão đều không ở nhà, nên khi được Trần Khả Nhân quan tâm vài câu thì bỗng muốn nói chuyện, thật giống như là đảo đậu vậy, cứ bla bla mãi không thôi. Mà tính cách của Trần Khả Nhân cũng tốt nên sự dịu dàng và nụ cười thân thiện luôn thường trực trên mặt cô, nghiêm túc lắng nghe khiến cho bà lão càng cảm thấy đây là một cô gái tốt hiếm có khó tìm.

Rất nhanh đã đến nhà bà lão, chính là căn hộ đối diện nhà cô.

Trần Khả Nhân hỏi một cách khó hiểu: “Nếu bà sống ở đây thì tại sao chúng ta lại chưa từng gặp nhau nhỉ? ”

Bà lão nghe vậy thì toàn thân trở nên cứng đờ, nhưng nhanh chóng phản ứng lại: “À, bà vừa chuyển tới đây chưa lâu nên chúng ta chưa gặp nhau là chuyện bình thường.”

Trần Khả Nhân cũng không hoài nghi quá nhiều, gật đầu và xoay người đi về nhà. Ai ngờ bà lão lại kéo cô vào nhà ngồi, qua một hồi mơ mơ màng màng nói chuyện thì trời đã tối mà bà lão ở nhà một mình không ai chăm sóc nên Trần Khả Nhân nhất thời mềm lòng ở lại giúp bà nấu cơm. Cuối cùng cũng phải gần mười giờ cô mới được về nhà.

Sau khi tắm rửa xong, cô mệt mỏi đến nỗi không chịu được nằm trên giường sau đó nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, ngay cả thời gian nhớ đến Tống Hạo Hiên cũng chẳng có.

Trần Khả Nhân không biết rằng lúc cô vừa rời đi thì bà lão đã lấy điện thoại di động ra rồi gọi một dãy số tuỳ ý trong hơn mười cuộc gọi nhỡ kia.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối, người ở đầu dây bên kia có vẻ rất sốt ruột, nhưng bà lão không chớp mắt mà nhàn nhạt nói: “Tôi chưa già đến nỗi chỉ cần không ai quan tâm thì sẽ chết ở ngoài, mọi người không cần lo lắng. Tôi ở khu cư xá XXX, nhà số 305, nếu mọi người lo lắng thì cứ đến đây tìm tôi! À đúng rồi, tôi ở đối diện nhà của cháu dâu, nên lúc mấy người đến đây thì nhớ cẩn thận, đừng để tôi bị lộ đấy!”

Đầu dây bên kia điện thoại im lặng trong phút chốc, rồi sau đó phát ra tiếng như pháo bị đốt, bùng nổ. Bà lão rất hài lòng với tình cảnh mà mình tạo ra hiện nay, mỉm cười dặn dò thêm vài câu rồi sau đó đặt điện thoại xuống, thầm than một tiếng: “Xem ra có thể ở ngoài chơi thêm hơn hai ngày nữa.”

Trần Khả Nhân hoàn toàn không hay biết những chuyện đã xảy ra ở căn nhà đối diện, ngày hôm sau khi cô trở về thì nhà đối diện lại mở cửa ra. Trần Khả Nhân xoay người lại theo bản năng nhìn thoáng qua thì trông thấy một người đàn ông khôi ngô tuấn tú không thua gì Tống Hạo Hiên.

Cô nhìn thoáng qua rồi không nhìn nữa, lấy chìa khóa ra đang định mở cửa.

“Khả Nhân về rồi à?”

“Vâng, bà Tống, là cháu ạ.”

Là bà lão ngày hôm qua, bà ấy nhiệt tình đi ra kéo lấy Trần Khả Nhân, mà cô cũng không không thể không để ý đến bà lão, vì thế nên sau một hồi lôi kéo thì cô đã bị bà lão đưa sang nhà bà ấy.

Khi bà ấy đưa cô vào đến cửa còn rất không vui mà trừng mắt, liếc Tống Hạo Tông: “Bảo con gọi Khả Nhân một chút thì con không chịu, đứng như thần giữ cửa thế làm gì? Mặt lạnh như thế doạ Khả Nhân chạy mất thì sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận